Tuesday, December 3, 2019

Bộ Tư Lệnh Không Quân 30-4-1975

 

Friday, April 29, 2005

 

  Giây Phút Nát Lòng

 

 

 

 

LTS: Dưới đây là hồi ký của một sĩ quan cao cấp của Không Quân VNCH vào mấy ngày cuối cùng dẫn đến ngày 30-4-1975. Như cuối bản hồi ký ghi lại, nhiều phần, nó đã được viết từ năm 1998 và mới đây được ph ổ biến lại trên Internet. Tác giả thiên hồi ký này còn trí nhớ thật tốt nên tường thuật lại khá nhiều những chi tiết của những ngày cuối cùng tại Bộ Tư Lệnh Không Quân.

 

 

Tôi thật muốn quên cái ngày đen tối đã qua, cái ngày mà cái hèn, cái nhục, cái bất ưng đã ám ảnh tôi đến mãi ngày naỵ Nhưng cứ mổi lần tháng tư đến nó lại ray rứt trong tôi, nó nhứt định làm khó tôi, kéo tôi sống lại ngày ấy, cái ngày mà phản đồ A 37 oanh kích phe mình.

 

Vào lúc tan việc, mọi người đều lo miếng cơm chiều lòng tôi như lửa đốt, tôi vội một mình lái xe về Tân Định thăm Mẹ tôi mang bệnh tim, sống một mình ở một căn phố thuộc khu xóm chùa.

 

Gặp tôi còn nguyên quân phục tác chiến, Mẹ tôi mừng mừng tủi tủi, không muốn xa tôi, cầm tay tôi nói:

 

- Con cấm trại triền miên, Mẹ không yên tâm. Hay để Mẹ vào TSN cho Mẹ con còn được có nhau.

 

Tôi vội quay mặt tránh cho Mẹ tôi khỏi nhìn thấy cái đau lòng đang nhạt nhòa mắt tôi. Tôi từ tốn thưa:

 

- Mẹ! TSN là nơi chinh chiến, con để Mẹ sống ngoài khu quân sự cho được an toàn. Chiều chiều con sẽ chạy về thăm Mẹ, lúc nào tình hình bớt căng thẳng con xin rước Mẹ về gần con.

 

Nói xong tôi móc nguyên bì lương tháng tư tôi vừa lãnh trao hết cho Mẹ tôi để người chi dụng rồi vội cáo từ trở lại TSN.

 

Tôi không ngờ chính lần gặp nầy lại là lần cuối tôi thu nhận hình ảnh Mẹ tôi vào trong lòng. Tôi định đi tắm. Mới cởi được cái áo thì nghe nhiều tiếng nổ lớn phía SĐ5KQ. Nhìn lên trời, A 37 nhào lên lộn xuống. Nhìn xuống đất, vọng vào sân bay, từng cụm khói đen bốc cao. Không chút do dự tôi vội xỏ tay áo một bên, một bên còn để trần, lái vội xe vào BTLKQ.

 

 

 

 

Dọc đường mọi người tất tả chạy ra, riêng mình tôi ngược vào, súng liên thanh lớn nhỏ nổ ran. Thấy tôi ngược dòng thác người, có mấy anh em thuộc quyền xưa cũ vội chận tôi lại:

 

- A 37 dội bom, VC đánh tới, mọi người thoát thân sao ông lại chạy vào. Ông ơi! hãy quay xe ra đi.

  

Tôi chẳng anh hùng gì, gan dạ hơn ai, nhưng nghỉ đến trách nhiệm tôi đã lắc đầu:

- Các anh hãy chạy đi, tôi phải vào chỉ huy phòng thủ.

 

Nói xong tôi rồ máy phóng vào TLB. Lính Hành Dinh nghiêm chỉnh canh gác. Cổng BTL, ngựa sắt đã kéo ngang. Tôi hỏi:

 

Các Tướng đâu?

- Trong Đại Sảnh. Lính gác nói vội.

 

Đậu xe trước tiền đình, tôi phóng xuống gặp ông Lượng vận phi bào vừa bước ra, tôi hỏi:

- Các ông ấy đâu?

 

- Ở cả trong đó, ông Lượng trả lời.

 

 

 

Tôi yên bụng, các Tướng Tàu bay còn đó. Thay vì vào gặp, tôi quay ra xem xét phòng thủ. Điểm quân số tôi chỉ có hơn Tiểu đội phòng vệ và ½ Tiểu đội QC. Tất cả ứng chiến trực đều vọt đi ăn chưa kịp đáo hồi đơn vị. Tôi ngao ngán nhưng vội quyết định nhanh:

QC trách nhiệm TLB, bảo vệ Tướng lãnh. Phòng vệ ứng chiến, xử dụng vũ khí cộng đồng, chiếm lãnh cao điểm, nóc hiên Khối Hành Quân, phòng ngự mặt tiền TLB và cổng chính BTL. Số khác phòng ngự cổng sau hướng về khu có VC trong ủy ban Liên hợp 2 bên.

 

Lệnh cho các anh “Tử Thủ”.

 

Thú thật, tôi ra lệnh để lấy tinh thần quân sĩ chứ chiến đấu gì với một lực lượng què quặt và không phương tiện truyền tin. Tất cả chỉ thị đều dùng người chạy tới chạy lui như kiểu giao liên thời Du kích đánh Tây.

 

Thanh tra vị trí chiến đấu vừa xong, tình hình cũng vừa lắng dịu. Tôi lên trình diện TLB những toan phúc trình tình hình phòng thủ nhưng chẳng ai bận tâm! Người ngươì nhìn nhau đăm chiêu dường như trong thâm tâm mỗi người chỉ muốn buông rơi tất cả.

 

 

 

Phi trường Tân Sơn Nhứt - Trung Tâm Đài Kiểm Báo

 

Ói! Thần sắc không còn, dũng khí cũng tiêu tan, Đại Bàng đã “xệ cánh”! Nhớ lại ngày nào, Mậu Thân đỏ lửa, hùng khí ngất trời, hiên ngang sấm sét, quét sạch cộng quân, sao nay bỗng dưng rũ liệt!

 

 

Buồn rơi nước mắt.

 

Tôi trông chờ một lệnh họp khẩn cấp, duyệt xét tình hình chung, lấy quyết định tối hậu: “Chiến” hay “Lui”. Chiến thì chiến ra sao? Kamikazé!? Lui thì lui thế nào? Có trật tự, tuần tự trước sau, “Không bỏ một ai” hay hỗn loạn mạnh ai nấy chuồn!!?

 

SĐ 5 còn nguyên C 130, C 119, C 47, Caribou, Trực thăng và cả phi đội nghênh cản F 5.

 

SĐ 4 nguyên vẹn hỏa lực sẵn sàng ứng chiến.

 

Tôi chờ lệnh. Tôi không có. Tôi trở thành anh lính chiến bộ binh trưởng đồn như ngày tôi xuất thân khóa 1 Thủ Đức bị ném về miền Tây, Đồng tháp, trông nom một đồn binh án ngữ ngã ba sông ngòi.

 

Tôi đã được học cầm quân một SĐ chiến đấu để rồi cuối đời lính tôi không chỉ huy được một Trung Đội. Tôi không nhận được một lệnh Hành Quân rõ rệt. Tôi đã bị bỏ quên.

 

 

 

 

Không hiểu được ý định thượng cấp, Tôi chỉ còn biết chu toàn trách vụ của tôi, Tôi lo cho thuộc cấp. Tôi ước tính tình hình và lệnh cho quân phòng thủ:

 

- Chia nhau thay phiên ngơi nghỉ tại vị trí chiến đấu. Bây giờ yên tĩnh nhưng co thể đêm khuya, rạng sáng Địch sẽ “Tiền pháo hậu xung”, đó là chiến thuật cố hữu của chúng, lúc ấy cần đến các anh em đủ sức ngăn địch.

 

Tôi chẳng phải thần thánh gì mà biết trước ý Địch. Tôi tự đặt tôi ở vị thế của Địch thì tôi sẽ làm thế. Này nhé:

 

Tôi biết TSN đã nằm trong vòng pháo của tôi.

 

Tôi biết TSN là ngả rút lui cuối cùng của chính phủ và cơ quan đầu não VNCH.

 

Tôi biết KQ/TSN vẫn còn khả năng gây tổn thất nặng nề cho tôi.

 

Tôi biết KQ đã nao núng vì đã có những phản đồ gây bất an cho các căn cứ KQ.

 

Tôi phải đánh, phải thanh toán sớm. Mất TSN kể như trận chiến Quốc Cộng chấm dứt.

 

Saigon đã bị vây chặt. Kế hoạch lấy QK 4 trường kỳ kháng chiến không có, không thấy vùng 4 chuẩn bị. Chính trường bấy nhậy còn mải dằng co giữa cụ Hương và Big Minh, giữa sự trốn chạy trách nhiệm trước lịch sử của Tổng Thống và Quốc Hội.  

 

Xem như thế, ấy mới chỉ phân tách sơ lược thôi, là tôi, là anh, nói chi đến VC, cũng phải ra quân dứt điểm. Cho nên việc đến đã đến. Khoảng nửa đêm về sáng rạng 29/4 Cộng quân đã pháo loạn TSN.

 

Tôi và một QC tùy tùng thám sát phòng thủ thì pháo cộng chớp nhoáng trên đầu. Chú QC xô tôi nằm xuống và lấy thân đè lên bảo vệ cho tôi đồng thời tâm sự:

 

- Giờ thứ 25 rồi, ông có sao thì đất nước cũng không còn. Nói dại ông chỉ trúng thương thôi, ai ở đó chạy chữa cho ông. Các bác sỉ đã vắng cả rồi. Ông hãy thôi thanh sát. Các anh em đã yên trong vị trí chiến đấu rồi. Ông cứ khơi khơi xổng lưng giữa mưa đạn đâu có lợi ich gì trong lúc nầy.

 

Mình thường tự tôn đánh giá thấp sự hiểu biết và dũng cảm của em út. Ở trường hợp khói lửa ngút ngàn, Tôi đã thấy ở họ có những suy xét hữu lý. Họ không trốn chạy, họ vẫn theo gót chân mình, họ góp ý cho quyết định của mình.

 

Tôi do dự rồi vỗ vai chú QC:

 

- Tôi cám ơn anh đã lấy thân che cho cấp chỉ huy, Tôi cũng cám ơn anh đã nghĩ cho cái an nguy của tôi. Tôi không ra tuyến phòng ngự thì ai là người nằm đó tử chiến. Sống chết có số! Anh hãy quay lại TLB, để tôi đi.

 

 

 

Chú QC đã không trở về vị trí chỉ định. Chú cứ nhất định lẽo đẽo theo tôi. Pháo cộng vẫn chốc chốc nổ đều. Tôi nghĩ chẳng may chú QC trúng đạn còn tôi thì không, hẳn tôi sẽ ân hận, chỉ vì tôi mà chú ra nóng nỗi, vợ con chú cũng vì thế mà thêm tang tóc, điêu linh trong khi “Đất” vẫn mất, mình vẫn cửa nát nhà tan, gia đình ly tán.

 

 

Tôi quyết định bỏ dở thanh sát tuyến phòng ngự và quay về ngồi thẫn thờ trước tiền đình TLB mặc cho pháo nổ đó đây. Pháo đã rơi vào khu nữ quân nhân và một quả rơi vào khu nhà “Môn Lù” (QC) ngang sân banh BTL ( May cho Môn Lù đã cõng vợ con biến dạng qua DAO từ mấy ngày trước). Sức nổ vang dội lồng ngực. Một miểng hỏa tiển to bằng 4 đốt ngón tay chập lại văng lóc cóc trước mặt tôi, lượm lên còn nóng rẫy. Tôi đem vào phòng Hành Quân Chiến Cuộc báo cáo cho biết VC đang nhắm BTLKQ khai hỏa để các vị lo ẩn nấp kỹ hơn.

 

Tôi đã nhận được “Cái Búa”. Phải, Cái Búa! Cụ Võ (TMT) qua hệ thống Truyền Tin nghe được báo cáo hoảng của Phòng Thủ Căn Cứ: “Phi cơ bỏ bom” ( Họ đã nhầm lẫn phi cơ phóng pháo của mình đang phản kích bay trên vùng đúng lúc cộng pháo) nên gay gắt với tôi:

- Phi cơ bỏ bom chớ pháo kích gì.

 

 

Tôi uất nghẹn, tay còn cầm miểng hỏa tiễn, lặng lẽ quay ra. Tôi không hiểu sao lại không tin tôi, người ở Tuyến phòng ngự, đã mục kích lại có cả bằng chứng trên tay thế mà không được lắng nghe, lại tin nghe báo cáo hoảng của một anh lính nào đó.

 

Có lẽ đấy là vận nước đã đến hồi đốn mạt!

 

Hừng sáng thấy rõ mặt người, VC cũng đã ngưng pháo, tôi mới lững thững ra trước Cổng BTL quan sát tình hình thiệt hại trong đêm. Vừa bước ra ngoài “Ngựa sắt” một quả pháo ở đâu đã nhoáng nhoàng bên kia đường, khu ông Kỳ, hất rơi cả mũ tôi. Tôi vội lui vào phòng trực TLB (gần cổng chính) và nghĩ rằng đâu đây đã có “Tiền sát” Cộng quân điều chỉnh tác xạ. Tôi đã nhìn lên lầu nước trong khu ông Kỳ thì thấy thấp thoáng bóng người. Tôi không rõ phải lính của Lê Ngoạn (Trưởng Cận Vệ Ó. Kỳ) hay một tên “lộn sòng” VC nào đó. Tôi không có phương tiện truyền tin giữa các lực lượng phòng thủ khu vực để kiểm chứng.

 

Tôi đã chỉ huy trong vô vọng. Tôi nghĩ tôi vô phước nhưng khi biết được cái dũng cảm chiến đấu cho đến lúc “Cá chậu chim lồng” của con Đại Điểu Phùng Ngoc Ẩn và các KQ thuộc CTCT thì tôi lại là người có diễm phước vì tôi chưa phải nếm “đòn thù” như các anh mà chỉ nếm “cái xuẩn” của bạn mình thôi. Tôi không muốn làm “con mồi” nhử cho Cộng quân pháo bừa vào BTL, tôi lặng lẽ lui vào phòng Hành Quân Chiến Cuộc nghe thuyết trình buổi sáng. Tin tức rời rạc không gì rõ rệt (còn ai đâu báo cáo, QĐ 3 đã gẫy súng!) Đang ngồi âu lo cho số phần Cộng Hoà sắp dứt thì được điện thoại của ông Hiệp trố (ANKQ) hỏi bây giờ làm sao? Tôi mạn phép Tư Lệnh khuyên nhỏ:

 

- Hãy thu xếp vào ngay BTL. Có thể rút bất kỳ lúc nào.

 

Nói xong tôi cắt điện đàm. Ngồi kế tôi, ông Hà Dương Hoán hỏi nhỏ:

- Moa chạy về đón Bà cụ liệu có kịp không?

 

Tôi trả lời:

- Có thể không kịp. Tình thế quá khẩn trương rồi. Còn, mất chỗ nầy chỉ trong nội sáng nay thôi.

 

Nghe thế, Hoán rời BTL. Tôi không rõ ông ấy đi đâu, làm gì. Sau nầy tôi có tin ông ấy và ông Hiệp đã có mặt tại Hoa Kỳ mà không phải qua các đợt “Cải Tạo”.

 

Khoảng 8 rưỡi 9 giờ, ông Tiên vào TLB gặp Tư Lênh, lo âu hiện rõ, sau đó bỏ đi. Ít lâu sau, ông Kỳ lái Riviera đậu trước tiền đình TLB, mở cửa xe bước lên Đại Sảnh, nét mặt cương nghị, dăm cọng tóc lòa xòa trước trán không dấu được phong trần thâu đêm trực thăng dạ thám, điều không, chỉ điểm mục tiêu cho Hỏa Long khóa mõm Đại pháo Cộng quân.

 

Ông đã thảo luận riêng với “Cửu Long” (TLKQ), lúc quay ra đã hỏi tôi:

Ai chỉ huy phòng thủ ở đây? Tôi nhìn xững trả lời:

- Tôi, sao ạ?

 

Nghe xong ông hạ thấp giọng:

- Có tin được không?

 

- Tin được cái gì cơ? Tôi phân vân hỏi lại.

- Lính của anh đó. Ông Kỳ nói rõ hơn.

 

Lúc nầy tôi đã hiểu cái lo lắng của ông, tôi vội trấn an:

- Ông yên tâm. Có điều tôi không đoan chắc, nếu khi rút đi không cho họ rút theo thì phản ứng của họ tôi không lường được.

 

- Ông Kỳ gật đầu ra lấy trực thăng bay đi, để lại Riviera nằm tại BTL. Chuông điện thoại reo vang, Cửu Long bốc nghe và đáp:

 

- Khổ lắm, cả đêm đến giờ...!

 

Tôi không biết Cửu Long nói chuyện với ai. Điều chắc chắn không phải Tổng Tham Mưu Trưởng Liên Quân vì vị nầy đã xa rời quân ngũ mấy ngày nay rồi, cũng không phải Tổng Thống hay Thủ Tướng hay Bộ Trưởng Quốc Phòng vì các vị nầy còn đang bận nghi thức trao quyền cho Big Minh lập chính phủ nói chuyện với “Mấy người anh em bên kia”. Đây hẳn là bạn bè trang lứa thăm hỏi tình hình.

 

Chốc lát sau, cựu Tham Mưu Trưởng Liên Quân N.V. Mạnh cùng với cựu Tư Lệnh QĐ 3, Trưởng Ủy Ban Quân Sự Liên Hợp 2 bên Dư Quốc Đống tất tả vào gặp Cửu Long, kế đó 2 vị và Cửu Long ra đi, gặp tôi còn vững tay súng trong y phục phi hành ngoài thêm áo giáp. Tôi đưa tay chào nghiêm túc, quân cách, trước Tiền đình TLB.

 

Thấy tôi Cửu Long chào trả, ngập ngừng chân bước, ái ngại nhìn tôi và đột nhiên dứt khoát:

 

- Toa ở lại đi sau với Lành nghe!

 

Nói xong Cửu Long vội bước mau ra xe đã chờ sẵn, mặt buồn rười rượi. Tôi khẽ gật đầu ngụ ý chấp nhận số phần ở lại. Tôi suy nghĩ mông lung dẫu sao lời nói cuối cùng của vị Tư lệnh còn ngập ân tình với tôi, còn nghĩ đến và mong tôi cũng ra đi được cùng với người chỉ huy đoạn cuối.

 

Tôi với Cửu Long là bạn học thời Trung học, rồi Cao đẳng Công chánh và sau đó cùng động viên nhập trường Sĩ Quan Trừ Bị khóa I Thủ Đức. Ra trường mỗi đứa một nơi nhưng rồi tôi với Cửu Long lại có duyên cùng một quân chủng. Cho nên vào cuối đời binh nghiệp trước cảnh phân ly, sống thác chưa lường, Cửu Long đã dùng lời lẽ ân tình đãi ngộ người bạn quen biết từ thuở sơ thân tuổi học. Tôi không bao giờ quên anh ở giờ phút luyến lưu tình nghiã này. Tôi vốn đa cảm mà anh ấy lại thường chí tình với tôi. Những lúc bất ưng ảnh thường xa xôi mát mẻ với tôi chứ không ỷ quyền hành hạ tôi. Trên bước đường lưu vong, sa cơ thất thế, biết tôi trốn tránh cảnh đời, lặng lẽ nuôi con, giúp vợ, anh đã nhiều lần tìm viếng thăm tôi nhưng không gặp, ảnh cũng chẳng phiền mà chỉ: “Đ.M. nó lặn rồi!”. Gần đây tôi lên tiếng mời anh qua chơi, anh đã thư cho tôi hẹn có ngày sẽ qua bù khú với tôi cho thỏa tình 50 năm quen biết. Tôi thúc dục, ảnh bảo:

- Lúc nầy moa đi đứng bất tiện nên chưa thăm ông bạn già được, cho moa khất hẹn, khi thuận tiện nhất định chúng mình sẽ bù khú bên nhau. Lúc nào có vào đất liền nhớ ghé thăm nhau nghe.

 

Cái ngày hẹn gặp, nay đã chẳng bao giờ còn gặp, còn thấy lại nhau, kể cho nhau nghe cái ngày ly tan ấy để cho nhau thẩm thấu thêm cuộc đời nó vừa đen vừa bạc! Ảnh đã vổ cánh vút cao tiên cảnh. Tôi còn chới với hồng trần chưa giải xong cái ấm ức trong tôi, giữa tôi và ảnh, giữa ảnh và những người bao quanh xum xoe ăn hại đái nát.

 

Lòng tôi còn đang đau nặng phút phân ly thì “Cụ Võ” và “Cụ Hách” (TTHLKQ), hai vị tay nặng chĩu “Valise” hặm hở bước ra, bương bả. QC nghiêm chào. Tôi nghiêm mặt quan sát, lòng thầm trách:

 

- Thế là cái quái gì! Ai lại sách tế nhuyễn khơi khơi trốn chạy thế kia?

 

Còn đang bàng hoàng trước phong thái hết nhuệ khí của hai cụ, tôi đột nghe: - Cho tôi cận vệ!

 

Một lệnh chắc nịch không chút ngượng ngùng. Lúc ấy cộng quân mà nổ súng dứt điểm thì ch#7855;c chắn tôi mời hai cụ đi chỗ khác chơi cho quân binh chúng tôi diệt Cộng. “Cọp chết để da, Người ta chết để tiếng” nhưng “cụ Võ” chẳng chịu để tiếng. Cụ Hách chắc thầm hiểu cái “không phải” nên biết thủ khẩu như bình.

 

Tôi với hai cụ chẳng lạ gì nhau thế mà một lời ly biệt chẳng thấy tạ từ. Tôi và quân sĩ của cụ đang ở ngưỡng cửa cái sinh và cái tử, cụ chẳng chịu cùng chúng tôi giữ cái “danh tiếng muôn đời” nỡ nào cụ đòi lấy đi bớt những tay súng vốn dĩ đã nghèo lại dồn tôi phải chịu cái eo.

 

Lệnh cụ ban. Tất cả đều im lặng.

 

QC túc trực, Đ/U Trâm chỉ huy phòng vệ thuộc quyền tôi, ngơ ngác nhìn tôi, ngỡ ngàng, chờ phản ứng của tôi, vị chỉ huy trực tiếp đã gian nan chia xẻ những nhọc nhằn với họ suốt từ lúc phản đồ A 37 vị vung vít xuống đầu anh em.

 

- Những tên phản đồ nầy đừng tưởng được “lưu danh thiên cổ”, các chú đã “lưu xú muôn đời” có hiểu không?

 

Họ (QC + Đ/U Trâm) đã tìm thấy vị trí của họ, họ đã đứng hẳn sau lưng tôi, họ không còn thói xu nịnh cố hữu bọc theo Tướng như lúc an bình. Họ không nhúc nhích.

 

Cho tôi Cận vệ “escort” (hộ tống) tôi đi, nghe không?

 

Cụ Võ (vẫn cụ Võ) đã hung hăng lập lại lệnh “Hèn” (xin lỗi cụ!).Tôi không còn thầm trách, tôi cũng chẳng còn thấy giận. Tôi đã hiểu đến giờ phút này thế là xong.

 

Tuyệt vọng! Gương bỏ ngũ đang Diễu Võ Dương Oai. Quân sĩ tinh thần đang giao động mãnh liệt,, chỉ cần một tiếng súng, không cần rõ ai khai hỏa, Quân sẽ tan từng mảnh, chúng sẽ chạy vì Tướng đã chạy trước rồi!

 

Trí óc tôi làm việc nhanh. Tương kế tựu kế, đánh tháo đàn em, cứu chúng thoát vòng trách nhiệm của cái “Vô trách nhiệm”. Tôi dõng dạc ban lệnh: - Đ/u Trâm và QC “theo sát” cận vệ. Đi đi “đừng rời trách vụ”.

 

Tôi ngụ ý: “Các anh hãy nắm lấy cơ hội này theo Tướng thoát đi”. Tôi nhìn nhân viên với ánh mắt thông cảm và khẽ gật đầu phất tay cho họ đi thoát. Họ đã chào tôi lần cuối, có thể là cái chào tri ân. Tôi mỉm cười, quay bước vào phòng tình hình, lúc này chỉ còn ông Linh, ông Lành. Ông Lượng đã đi đâu lúc nào tôi không biết. Được một lúc khoảng hơn mười giờ gì đó, ông Ước đáp trực thăng trên sân banh chạy vội vào gặp ông Lành, xong cùng ông Linh trở ra kéo luôn tôi theo, miệng nói:

- Đi mày.

 

Tôi nhìn Linh xong quay qua hỏi Ước:

- Đi đâu?

 

Qua Tổng Tham Mưu xem tình hình ra saọ Ước nói vội và nắm tay tôi lôi đi. Vũ Văn Ước là thế, đối với anh em lúc nào cũng tận tình, không tìm cách dối gian, không quên bằng hữu, không bỏ bạn bè. Tôi và Ước đã từng âm thầm vượt qua những lúc khó xử của chính biến và binh biến. Vào những thời điểm đó chúng tôi chỉ lặng lẽ nhìn nhau, hiểu ý. Ước không đón gió, xu thời. Anh luôn luôn đứng bên lẽ phải, hòa đồng với mọi giới, không hách xì xằng khi đắc thời. Anh rất nhậy bén tình hình. Hẳn nhiên anh đã cảm thấy cái gì không ổn nên đã tìm gặp ông Lành rồi lôi tôi đi vì chẳng yên lòng để tôi ở lại làm “Đười ươi giữ ống”.

 

 

Tôi, Ước và Linh lên trực thăng qua đáp tại sân cờ trước tiền đình Bộ TTM. Linh, Ước chạy lên văn phòng TTMT. Tôi không theo, bước xuống trực thăng ngó quanh quan sát một vòng, thấy Công binh chiến đấu đang đặt bộc phá, giây nhợ tùm lum tại Trung Tâm Hành Quân Bộ TTM. Đảo mắt chỗ khác thấy trực thăng Tướng Kỳ. Đàn em trước kia của tôi hiện là cận vệ ông Kỳ vội từ trực thăng nhảy xuống chạy đến tôi nói nhỏ:

 

Trong giây lát trực thăng sẽ bay ra Blue Ridge (Soái hạm Đệ thất hạm đội Thái bình Dương của Hoa Kỳ), ông hãy lên cùng đi.

 

Tôi hỏi Tướng đâu?

- Họp trên Văn Phòng TTMT.

 

Tôi lững thững bước lại trực thăng nhìn vào đã thấy Hà Xuân Vịnh ngồi trên đó từ hồi nào. Tôi buột miệng:

- Lẹ vậy!

 

Vịnh nhún vai cười toét, không trả lời. Vịnh là văn nhân phải hơn, lúc nào cũng nhởn nhơ chẳng coi việc gì là quan trọng, chẳng thích hơn thua, kèn cựa thế mà lại là Hoa tiêu phóng pháo đã có Chiến thương bội tinh.

 

Tôi leo lên ngồi cạnh, suy nghĩ lung đến những lời tâm sự của ông Kỳ với các Tướng lãnh KQ anh em mấy ngày trước đó: “Tôi (ông Kỳ) đã tìm gặp và hội kiến với cụ Hương (đang hành sử chức vụ Tổng Thống VNCH thay thế vị tiền nhiệm vừa từ nhiệm trong hằn học) thỉnh cầu cụ chính thức chỉ định tôi giữ chức vụ Tổng Tham Mưu Trưởng Liên Quân cho tôi có đủ thẩm quyền chỉnh đốn hàng ngũ quân đội, lập thế ngăn địch, lấy QK 4 trường kỳ chiến đấu. Cụ Hương đã từ chối khéo, viện dẫn tôi đã từng là Thủ Tướng Chính Phủ và Phó Tổng Thống nên chức vụ TTMT Liên quân không hợp thể thống lễ nghi cho tôi. Cụ ấy yêu cầu cho Cụ ít ngày sẽ bổ nhiệm tôi làm phụ tá Quân sự đặc biệt giúp Cụ. Tôi giải thích, nhấn mạnh, tôi không quan tâm đến nghi lễ, tôi chỉ mong có cơ hội chỉ huy quân lực ngay giờ phút thậm chí “nguy ngập” này. Cụ Hương đã lắc đầu nhất định không trao quyền chỉ huy cho tôi.”

 

Phải, cụ Hương đã sợ, cả “Đồng minh chạy làng” cũng sợ ông có binh lực trong tay. Họ sợ sẽ không khống chế nổi ông, làm sách lược của họ hư cả!!!

 

Khốn nạn thay cho một nước nhược tiểu lại có một vị trí chiến lược trong vùng tranh chấp!

 

Cũng khốn nạn thay cho Quân Dân miền Nam vô phước, gặp cảnh Quân cướp đã tới ngoài ngõ, lửa phừng phừng khắp nơi, trong nhà còn nghi kỵ lẫn nhau, phân tranh ngôi thứ!

 

Đang miên man nghĩ cho mạt vận của nước, mạt kiếp của mình thì ông Linh từ Tư lệnh Bộ/TTM chạy ra một mình đến bên trực thăng có tôi và Hà Xuân Vịnh đang ngồi đăm chiêu mỗi người một ý nghĩ, Linh cứ loanh quanh ở dưới chẳng chịu bước lên cùng chúng tôi. Tôi vội leo xuống lại gần Linh nhỏ to:

- Linh! Kỳ sẽ rút ra Đệ thất hạm đội, hãy lên cùng đi. Hết cách thôi! Linh dường như có điều gì bất ưng nên nhứt định không lên tàu. Tôi hỏi:

- Sao?

 

Linh nói:

- Thiếu gì máy bay. Tôi vội báo động:

- Máy bay nào nữa, còn chiếc duy nhứt này thôi.

Chiếc nữa kia kìa. Linh vừa nói vừa chỉ tay về chiếc trực thăng mà Tôi, Ước và Linh vừa đáp hồi nãy.

 

- Tàu còn đó, Hoa tiêu đã vội bỏ đi rồi (có lẽ họ đã hiểu đây là phút ly tan nên vội về lo cho vợ con).

 

Tôi nói với Linh thế là vì tôi đã thấy họ phóng Jeep ra khỏi TTM. Linh nhứt định không nghe, không lên tàu di tản. Tôi đành ở lại bên anh. Tôi không thể bỏ anh thoát thân một mình. Tôi ở lại chia sẻ số phần với anh vì ngoài tình quân ngũ, ảnh còn có liên hệ gia đình thật gần với tôi. Anh em sống chết có nhau. Hơn nữa tôi chợt nhớ còn ông Võ Xuân Lành vị chỉ huy đoạn cuối mà Cửu Long khi rời đơn vị đã căn dặn tôi đi cùng, tôi cần phải chu toàn lời nhắn nhủ lúc chia phôi.

 

Ông Lành với Tôi cùng bạn quân trường, chung một khóa học, nằm đối đầu nhau cùng một đơn vị khóa sinh. Lành ít nói, suốt ngày lầm lì, kỷ luật gương mẫu, thương lính như thương mình, chẳng hề nạt nộ ai.

 

 

Vào những đêm cuối cùng cuộc chiến, Lành vẩn xuống văn phòng ứng chiến của tôi xoa mạt chược còm, chờ đợi kết quả các phi vụ Hành quân đêm chặn địch tại Long Khánh, Xuân Lộc. Ảnh đã mỉm cười khi nghe báo cáo “Qủa bom heo” (Daisie cutter) thả từ C.130 đã làm cóc nhái, ễnh ương (cộng quân) câm tiếng. Mặt trận Xuân Lộc, bình thường nhóc nhen, à uõm thâu đêm, nay bỗng dưng bặt tiếng yên lặng dễ sợ! Đột nhiên, quân bài chưa bốc, Lành đã vỗ mạnh tay xuống bàn, miệng hô “MỦN CUN” rồi đúng dậy, cười, quay về văn phòng của anh trên Tư Lệnh Bộ.

 

Phi trường Tân Sơn Nhứt - Saigon

 

Tôi hiểu ý, cười theo, đứng dậy tiễn đưa.

 

Tôi còn đang phân vân bàn thảo với Linh những bước kế tiếp thì ông Kỳ từ Đại Sảnh Bộ TTM bước ra hướng về chổ trực thăng đậu chờ, dãn theo số đóng (Tướng lãnh?) bước rảo lên tàu cùng với Ước bay đi để lại tôi và Linh tự quyết lấy phận mình. Tội và Linh đồng thời cả Đặng Duy Lạc, Không Đoàn Trưởng KĐ-A37 (không biết từ đâu chui ra) vội gọi QC/TTM yêu cầu hộ tống chúng tôi trở lại BTLKQ.

 

Trong khi còn sớ rớ chờ QC lấy xe thì có mấy anh SQ P.2/TTM biết tôi vội chạy lại hỏi dò:

- Các Tướng đi đâu vậy. Ông có tin gì cho anh em biết với.

 

Tôi ái ngại nhìn vẻ âu lo của các anh ấy và thẳng thắn nói toặc ý nghĩ của mình:

 

- Tất cả đã hết. Các Tướng đã cao xa. Các anh cũng nên tìm đường tự cứu. Tôi không thể dối nhau vì mọi người đã lén lút dối nhau quá nhiều rồi. Tôi không hiểu tại sao lại phải dối nhau, nếu mình không lo được cái an nguy của nhau thì cứ đường đường, chính chính nói thẳng để anh em tự tính, có phải trong nhau không vẩn oán hờn. Nói xong xe QC cũng vừa trờ tới, chúng tôi 3 người KQ lạc lõng lên xe. Với tài xế tôi nói:

- Nhờ anh cho chúng tôi trở lại BTLKQ.

 

Xe rồ máy phóng đi, trực chỉ Cổng Phi Long, xạ thủ Đại liên trên xe cảnh giác cao độ khi tiến đến đám đóng lẫn lộn quân dân bu nghẹt cổng vào. Cảnh vệ KQ, sau hàng kẽm gai, khẩn trương phòng thủ: “Nội bất xuất, Ngoại bất nhập”.

 

Tinh cầu lấp lánh trên vai, Linh cho lệnh mở cửa. Quân ta phớt tỉnh không nghe. Đặng Duy Lạc ngồi yên khúc gỗ. Tình hình thật gay cấn, quân dân hỗn độn, nếu cộng quân có măt trà trộn trong đám đóng thì thương gì mà không tặng cho chiếc Jeep có Tướng Tá KQ đang kẹt cứng với quân mình một quả lựu đạn hay một tràng AK phong thần tụi nầy. Âu cũng là cái hay không còn thấy cái hèn, cái tủi thêm nữa!

 

Thấy ông Linh hết “linh” tôi bước xuống xe tiến thẳng đến chỗ anh KQ bất tuân thượng lệnh, điềm đạm ra lệnh không thiếu vẻ đanh thép:

 

- Em! Hãy mở cổng ngay. Đừng chậm trễ. Lệnh HQ khẩn cần thi hành. Mau lên!

 

Tôi chẳng hiểu cái “Uy” hay cái “Tình” của tôi đối với thuộc cấp thủa xưa đã khiến được anh riu riú vâng lời. Có lẽ cái “TÌNH” vì cả cuộc sống tôi chỉ biết lấy “TÌNH' đối xử với nhau dẫu cho tôi ở cương vị nào đi nữa. Trong đời Binh Nghiệp tôi đã thấy và gặp cái “VÓ TÌNH” có khi đến tán tận lương tâm của nhiều Quyền lực bệnh hoạn tâm hồn nắm quyền sinh sát trong tay... (Tôi đã đau buồn, tôi tủi phận tôi, tôi chỉ âm thầm ôm lấy cho tiêng tôi.)...

 

Cổng mở, Quân dân vội theo vào. Lính gác nổ sung chỉ thiên. Tôi vội ngừng xe bảo họ:

Hãy cho các KQ và gia đình vào. Cần cảnh giác tối đa. Đừng để mất trật tự. Nói xong chúng tôi vào thẳng BTLKQ gặp ông Lành. Ôi! Hãnh diện thay! Niềm tự hào KQ đang ở chỗ này! Niềm danh diện QLVNCH cũng đang ở chỗ này! Tướng Lành, trước thế quân tan vỡ, quân binh đang đua nhau bỏ ngũ, ông vẫn trầm tĩnh kiên trì thủ Đài chỉ huy Hành Quân Chiến Cuộc KQ. Ông giữ vững liên lạc với SĐ4KQ, SĐKQ duy nhất còn hăng say chiến đấu trong khi

 

nhiều Đơn vị đã vội ngừng nghỉ. Ông đang chờ lệnh tung toàn lực KQ còn lại đánh canh bạc chót.

 

Ông Linh tóm lược tình hình bên Bộ TTM cho ông Lành rõ. Ông đứng dậy rời Phòng HQCC bước ra tiền đình Đại sảnh mặt không lộ tâm tư. Ông Linh đề nghị rút khỏi TSN. Tướng Lành thật là “lành” nói với Linh trước sự hiện diện của tôi và Đặng Duy Lạc:

- Moa chưa có lệnh.

 

KQ vẫn đợi lệnh. Phải, chúng tôi vẫn đợi, vẫn chờ dài cả cổ suốt từ lúc mấy “tên mất dạy” làm chuyện lừa thầy phản bạn đến giờ. Chúng tôi chờ lệnh ai đây! Tổng Thống dân cử, Phó Tổng Thống dân bầu đã viện hết lý này lẽ nọ chối bỏ trọng trách toàn quân toàn dân trao phó, tìm thế yên thân, bỏ mặc quân dân tang tóc...

 

Thủ tướng chính phủ, Đại tướng Tổng Tham Mưu Trưởng chỉ còn biết nghĩ cho cái an nguy của riêng mình. Thật quả bất hạnh cho quân dân miền Nam! Mọi người đã bỏ đi cả rồi!

 

Tội cho ông Lành vẫn ngồi chờ lệnh. Mà lệnh của ai đây! Tôi buột miệng: - Ông chờ lệnh ai, còn ai đây nửa để có lệnh cho mình.

 

Ông Lành trầm ngâm không nói, chúng tôi lặng yên chờ (lại chờ) quyết định của ông, chợt Tướng Lưỡng (dù) xịch Jeep đến, thấy tụi này còn đương nhìn nhau vội hỏi:

- Tụi toa định làm gì đây?

 

Ông Lành ngượng nghịu chưa biết phải nói sao cho đỡ khó nói. Lành là thế đó, lúc nào cũng sợ phải mang tiếng hèn nên chẳng có lời hèn. Tôi nghĩ khác, giờ này không phải đem cái “DŨNG' cái 'HÈN' mà luận anh hùng, giờ này phải là lúc có quyết định nhanh và dứt khoát. Tôi nhận cái “Hèn” cho tôi. Tôi nhìn thẳng Tướng Dù nói nhanh:

 

- Tụi này Zoulou đây. Ông có theo thì cùng đi.

Zoulou? Zoulou bỏ lại mấy đứa con (ý nói các TĐ dù) lang thang sao đành! Ông Lành hỏi:

- Toa còn mấy đứa con?

 

Ông Lưỡng:

- Sáu đứa chung quanh đô thành.

 

Lúc này trực thăng Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đổ bộ và bốc người loạn cào cào không phận Saigon TSN. Tôi đỡ lời ông Lành:

 

TSN không giữ được, KQ chúng tôi phải rút khỏi tầm pháo địch trước đã. Ông Lưỡng vội hỏi:

Tụi toa định rút đi đâu?

 

Tôi lại nhanh nhẩu:

Có thể vùng 4, có thể đi luôn.

 

Chờ moa một chút, cho moa về thu xếp với mấy đứa con cái đã.

 

 

Nói xong ông Lưỡng lên Jeep về SĐ Dù. Nhân lúc chờ đợi Tướng Dù trở lại, các Sỉ quan cấp KĐ, Tham Mưu BTL KQ hiện diện cùng với một số binh sĩ thuộc Tổng Hành Dinh KQ vội tập họp trước tiền đình TLB bao quanh chúng tôi nghe ngÔng tình hình. Biết ý họ, tôi nói thật nói thẳng:

- Dưới áp lực nặng của Pháo cộng, BTLKQ buộc phải rút khỏi đây. Ai muốn theo hãy sẵn sàng.

 

- Thưa rút đi, đi luôn ạ. Một Hạ sĩ quan thuộc THDKQ hỏi lại.

 

- Hãy biết rút khỏi đây đã, có thể là vậỵ Tôi vắn tắt không giải thích nhiều hơn. Vị Hạ sĩ quan này đã không cầm được nước mắt buồn bã xin tôi:

 

- Cho chúng em ở lại vì chúng em còn vợ con không thể bỏ đi cho đành.

- Tùy các anh, tôi không ép buộc ai cả.

 

Chỉ có Th/sĩ Văn, chỉ huy trưởng QC/BTLKQ quyết chí theo chúng tôi. Một Binh nhì KQ gốc miền Trung bỗng lên tiếng:

 

- Thưa, tất cả đi rồi Em còn tiếp tục đứng gác Cổng BTL nữa không?

 

Tôi đau lòng thấy lính mình quá chân thật, vội nói lớn như muốn mọi người hiện diện cùng nghe:

- Kể từ giờ phút này các anh không còn trách nhiệm gì với KQ nửa. Các anh có thể rời đơn vị lo cho sự an nguy của vợ con càng sớm càng tốt. Còn em, tôi vỗ vai anh Binh nhì đơn thuần, Em không cần lo cho cái BTL bỏ trống này, Em hãy về nguyên quán.

 

- Thưa, Em chẳng còn ai, đường xá đã cắt đứt cả rồi.

 

Nước mắt chảy vào tim, tôi chỉ còn biết dúi vào túi người lính thiếu may này mấy tờ “tiền Lèo” để cậu ta có thể sống đỡ ít hôm liệu tính cho phận mình.

 

Cùng lúc đó, Tướng Dù đã trở lại. Chúng tôi luận kế rút đi, khi xét kỹ lại không ai là Hoa Tiêu vận tải.

 

Tướng Lành, Thảo Nâu, Đặng Duy Lạc đều là Hoa Tiêu phóng pháo. Ông Linh đề nghị qua DAO.

 

- SĐ5KQ thì sao? Tôi hỏi nhỏ Linh.

 

- Các Hoa Tiêu đã tự ý rút cả rồi (vì không muốn đưa lưng chịu thêm Pháo cộng nữa). Linh thở dài trả lời tôi.

 

Bây giờ tôi đã “hiểu” tại sao ông Tiên lên TLB gặp Cửu Long với nét mặt không vui và đầy lo âu hồi sáng nay. Sau phút suy tính, Vị chỉ huy đoạn hậu BTLKQ cho lệnh rút. Tất cả đã lên 3 Jeep, dẫn đầu bằng Jeep có đèn chớp ưu tiên trực chỉ DAO.

 

Tới Cổng DAO, một dân sự Mẽo mặc áo giáp, M17 cầm tay chặn chúng tôi lại: - General only! Tên đó hách dịch ra lệnh.

 

Hai Tướng KQ một Tướng Dù bước vào trong rào kẽm gai, ông nào cũng đeo Browning 14 phát cạnh sườn. Tôi mặc áo liền quần đèo thêm áo giáp cũng lủng lẳng Browning ngang lưng, lững thững theo vào phớt tỉnh kể như không nghe anh Mẽo sủa gì, chờ tôi bước vào trong, anh mọi Da đỏ kéo kẻm gai khóa lối.

 

Một tiếng mách bu chói lói vang lên:

 

- There are only 3 generals. Three only!

Tôi quay nhìn ra mới hay ĐVR đang hận vì sao tôi không lon không mão lại được hưởng quy chế Tướng Lãnh ngang xương.

 

Ghen?

 

Ganh? hoặc muốn ngầm ý nhắn với giặc Mỹ anh mới là người xứng đáng được qua ải sau Tướng vì anh, Chánh Văn Phòng Tư Lệnh KQ, đường đường một đấng cao sang!!!

 

Tên Da đỏ chẳng có phản ứng gì, chắc còn đang tìm hiểu xem cái ông đeo 3 hoa bạc sáng ngời muốn lắp bắp cái gì hoặc thấy tôi phong trần trong quân phục phi hành tác chiến nên muốn đặc biệt đãi ngộ tôi. Ông Linh nghe tiếng ĐVR tiếp tục tru tréo vội gỡ sao của ổng, nói lớn trước sự chứng kiến của ông Lành:

 

DAO

 

Defense Attache Office (DAO)

 

- Anh hãy nhận “Sao” này. Vừa nói vừa gắn “Sao” cho tôi. Tôi đưa tay chận lại vừa đùa vừa phân bua:

 

Các ông nhớ đấy nhé. Vào giờ phút cuối cùng của KQ tôi đã lên Tướng, Tướng KQ. Đúng là Tướng Không còn Quân. Ông Linh dã không cười, ông Lành cũng không cười. Linh nói trong nước mắt:

- Giờ phút này anh còn đùa được sao! Anh hãy nhận “Sao” đi.

 

Tôi lắc đầu, đồng thời quay ra, tự tay gỡ kẽm gai bước khỏi vòng phân ranh Mỹ-Việt. Anh Mẽo gác cửa chẳng hiểu cái anh phi hành bé người kia đã vào sao lại bỏ đi trong khi nhiều người muốn vào lại vào không được. Tôi mặc xác anh Mẽo nghĩ gì, tôi chỉ lo trấn an ĐVR:

 

- Tao không bỏ nhau đâu.

 

Linh thấy tôi bỏ đi, mếu máo, có lẽ đã hối hận để tôi kẹt lại trong khi tôi đã có thể cùng ông Kỳ thoát đi an toàn rồi, nên trước khi vào DAO đã nói vọng ra ngoài kẽm gai:

- Anh về hãy dùng đường bộ rút xuống vùng 4 với Tần.

 

Tôi nghĩ đó là đường tự sát vì giờ đây quanh Đô thành còn nơi nào Cộng quân không đóng chốt. Để Linh yên lòng đi thoát, thoát người nào vẫn may cho người đó, tôi an ủi:

 

- Linh, yên tâm, cứ đi. Tôi biết tự lo. Nhớ lo cho vợ con tôi, nếu có cơ hội. Nói xong tôi vội nhảy lên Jeep và nói lớn với các SQ không phải là Tướng, lố nhố kẹt cứng trước Cổng DAO.

 

- Chúng mình quay lại SĐ tìm phương tiện khác thôi.

 

Tất cả nhảy lên mấy Jeep đậu đó, lúc ấy tôi mới để ý thấy có ông Thảo Nâu, ông Thân Kiểm Báo, ông Đặng Duy Lạc, ông Chu Trọng Đễ, một số SQ cấp tá, cấp úy khác và lẽ dĩ nhiên có cả người anh em “mách bu”.

 

Dẫn đầu là chiếc Jeep có đèn hiệu chớp tắt do Th/sĩ Phan Thành Thiệt lái, kế là xe tôi đoạn giữa, xe lăn bánh hướng về phi cảng thì “Đoàng! Đoàng” mấy quả đại pháo nổ ngang trước mặt, Phan Thành Thiệt trúng thương (chắc nhẹ), xe đổi hướng lòn qua khu Cứu hỏa, vừa lú đầu ra khỏi thì “Đoàng! Đoàng” thêm mấy quả pháo giăng. Đoàn xe vội ngừng, tất cả nằm dài trên thềmcement tránh đạn.

 

Tôi suy nghĩ cớ gì đạn pháo lại đeo đuổi đoàn xe sát thế. Hẳn nhiên Tiền sát Cộng quân điều chỉnh tác xạ rồi, không biết chúng núp ở đâu? Trên Đài kiểm soát Không lưu? Trên lầu nước SĐ? Trên nóc nhà thờ Gò Vấp cận vòng đai phi trường? Chúng ở đâu mình không rõ nhưng chúng biết rõ mình ở đây, trong khu Cứu hỏa dân sự, đang phơi bụng chờ Pháo phanh thây.

 

Chúng sẽ “salvo” vì chúng đã đóng khung mình rồi. Nghĩ đến đó tôi quyết định không nằm chờ chúng làm thịt, tôi phải thóat khỏi nơi nầy. Tôi nói lớn:

 

Chúng ta hãy rời khỏi nơi đây. Cộng có thể đìều chỉnh pháo tới. Hãy tìm phương tiện thoát thân.

 

Nói xong tôi đúng dậy ra xe thì nghe tiếng Phan Thành Thiệt:

Em không đi nữa. Em ở lại ăn thua đủ với chúng. Em đã trúng thương. Tôi quay lại xem xét vết thương cho Thiệt, chỉ thấy vài đốm lấm chấm máu

 

khô trên má, trên cổ, có lẽ do đá sạn cement văng trúng ngoài ra không có vết thương nào xuất huyết cả.

 

Tôi bảo:

- Đi Thiệt, anh bị thương nhẹ thôi. Hãy theo tôi, ở lại không được đâu.

Thiệt cương quyết ở lại. Tôi đành lên xe ra đi. Trên xe có Thảo Nâu, Thượng sĩ Văn và một số sĩ quan chừng độ chục người đeo nặng thành xe. Xe vừa xiêu vẹo ra bãi đậu thì Cộng lại ẫm ương pháo, chỗ này đám khói, chỗ kia đám cháy. Tôi, Thảo, Văn đổ lỳ, cứ đi nghĩ rằng hôm nay là ngày lên ngồi bàn thờ cũng phải rồi. Thảo bảo tôi:

 

- Mình ra khu trực thăng, moa thấy nhiều lắm, đậu phiá gần phi đạo hướng Bà Quẹo đó

 

Tôi thắc mắc:

- Cậu ra khu trực thăng làm gì? Cậu khu trục thì đến khu trục chớ! Cậu biết lái Trực Thăng à?

 

Thảo cười mũi:

- Tàu nào Thảo Nâu chẳng lái được. Ông đừng coi thường tôi chứ, Thảo Nâu mà ông quên rồi sao?

 

Bụng tôi nghĩ “Nâu” chỉ liên hệ với “Nắng” vì “Nắng” nhuộm Nâu hắn chứ ăn nhậu gì đến lái đủ loại máy bay, chẳng lẽ hắn Nâu vì dầu mỡ đủ loại máy bay nhuộm hắn, hắn lăng lộn với đủ loại tàu à? Có lý! Tôi khích hắn:

 

- Có thật không đó cha, Thảo Nâu lái khu trục thì biết rồi. Chapeau! Còn cái khác chưa biết à.

 

- Ông cứ tin tôi đi. Tàu gì tôi chẳng nhúng tay vào.

 

Thoáng chốc đã đến chỗ đậu Trực Thăng. Lên chiếc nào mở máy cũng không nổ. Tôi cười cười, hắn nổi xùng nhảy xuống mở thùng khám xăng, hết tàu này đến tàu kia. Tàu nào cũng khô ran.

 

Thảo Nâu thành Thảo Xám, hắn đù lu bù. Sau cùng hắn nắm lấy chú lính gác quanh đó chất vấn:

 

Sao không có chiếc nào có xăng vậy hả. ĐM làm ăn sao vậy? Chú lính lắp bắp:

- Tại Tướng Tiên cho lệnh rút hết xăng khỏi tàu.

 

Phi trường Tân Sơn Nhứt

 

Tôi đã hiểu, ông Tiên sợ các người hùng bỗng dưng nổi sùng, Tập đoàn cất cánh về nơi vô định thì ông Tiên còn ai đâu để đàm đạo đánh đấm. ồng cũng có cái lý của ông vì thực ra khi ổng vào TLB gặp Cửu Long với nét mặt âu lo như gà mắc đẻ là lúc các Hoa tiêu Vận tải rủ nhau lên chiếc tàu C.130 xuôi “Thái Lan” giã từ Tổ Quốc Không “Gì-Ăn” nhập đoàn “Cái Bang” lang thang khắp chốn “Cờ Hoa” khất thực.

 

Chọn Trực Thăng thoát nguy không xong, Thảo Nâu chở tôi trên Jeep tìm Cessna. Gặp Cessna Thảo leo lên bảo tôi ngồi ghế phải. Hắn quay máy, máy nổ. Bỗng nhiên con tàu xao động dữ dội. Quan quân ở đâu nhiều thế, đang dành nhau lên tàu. Chú Văn (QC) vẫn theo sát tôi từ sớm cũng đã nhanh chân lên được ghế sau.

Cessna chỉ có 5 chỗ, 2 trước 3 sau, làm sao chứa trên chục người. Đeo toòng teng? Mặc kệ cứ đeo!

 

Thảo Nâu nổi thịnh nộ:

- Tàu chỉ đủ chỗ cho 5 người thôi. Tụi bay đeo đầy như thế bay làm sao được. ĐM tao chịu thua rồi đó.

 

Thảo Đù mặc Đù, chạy chết cứ chạy, Sĩ quan, Binh sĩ cứ lì, ai ngồi cứ ngồi, ai đeo cứ đeo. Tôi cảm thấy bất nhẫn, mình muốn đi lại bảo người ở lại, mình muốn tự do lại bảo người cá chậu, mình muốn thoát lại bảo người đừng theọ Tôi thấy xấu hổ! Rõ ràng mình trốn chạy lại bảo thuộc cấp ở lại cho mình dễ trốn. Nếu chở đủ cả chục người đeo trong đeo ngoài thì tàu lam sao cất cánh, cứ là rụng như sung, cái chết cầm chắc. Lỡ mình sống, thoát, nhưng thuộc cấp tan thây, nát thịt, chắc chắn mình sẽ sống không yên trong quãng đòi bại trận còn lại. Lương tâm người chỉ huy chẳng bao giờ tha thứ cho hồn mình.

 

Tôi bất lực. Tôi cũng chỉ là người tháp tùng, chiếm một chỗ ngồi, mặc dầu tôi chủ xướng tìm phương tiện thoát thân. Tôi không thể lấy tư cách chủ xướng mà có được một chỗ ngồi an lành. Tôi cũng không thể lấy tư cách là vị Sĩ Quan cao cấp thâm niên nhất mà dành quyền chễm trệ.

 

Thảo Nâu thì khác, anh có quyền vì anh là “Thợ Lái”, không có anh tất cả đều ở lại. Anh ta là Phi công Khu trục, chiến đấu quyết liệt suốt chiều dài cuộc chiến, ảnh không đầu hàng, không thể đầu hàng dễ dàng nhất là cái trở ngại nhất thời “chạy chết của anh em”. Chỉ còn tôi, tuy tôi bất lực với mọi người, với con tàu, nhưng tôi vẩn còn quyền, còn khả năng quyết định cho chính tôi, chính bản than tôi. Tôi không sai khiến ai đươc nữa nhưng tôi vẫn sai khiến được tôi.

 

Tôi lấy quyết định:

 

- Các anh không chịu nhường nhau thì tôi nhường chỗ tôi cho các anh.

 

Nói xong tôi mở cửa bước xuống. Thảo vội níu tay tôi lại, có lẽ anh ấy đã mục kích cảnh tôi đã vào DAO lại quay ra cùng chia xẻ gian nguy khốn khó với anh, cùng anh đổ lì trong lửa đạn tìm hết tàu này đến tàu khác để có được con đường sống, nay đường sống trong tầm tay thì lại nhường lại cho em út, ảnh đã không chấp nhận:

 

Phi trường Tân Sơn Nhứt

(Phần này sẽ sửa tiếp)

 

Không được! Ông có xuống thì cũng chỉ có một chỗ trống thôi.

 

Anh Thảo! Lời nói của anh cho thấy cái công chính mà anh luôn có trong anh, cho thấy cái thân quí mà anh dành cho tôi trước cảnh chia ly. Chính cái tình này đã đủ sưởi ấm lòng tôi cho tôi thêm can đảm dứt khoát rời tàu. Nói với tôi xong Thảo quay về phiá sau la lớn:

- Tụi bay có xuống bớt không. Tao chịu thua rồi đó.

 

Thảo lập lại “chịu thua” một lần nữa, không một ai nhúc nhích. Tôi cương quyết leo xuống dành đường sống cho em út dẫu cho chỉ có một chỗ thôi: một mạng được sống còn hơn một mạng phải chết! Tôi không kiêu hùng gì, quả cảm gì, tôi chỉ hành sử đúng tư cách của cấp chỉ huy lo cho cái an nguy của thuộc cấp trước khi nghĩ đến cái an nguy của chính mình.Tôi leo xuống, hi vọng nêu gương tốt cho những anh em khác cũng nhường chỗ cho nhau để ít ra cũng còn người sống không đến nỗi chết cả đám, chỉ vì lo chạy mà không nghĩ đến phi cơ rơi do qúa tải; lưu xú muôn đời!

 

 

Tôi lên Jeep định lái đi thì QC Văn cũng bỏ tàu leo lên ngồi cạnh tôi. “Huynh đệ chi binh” là chỗ này đấy!

 

Sống chết có nhau cũng chỗ này đấy! Thày trò chúng tôi vẫn có nhau từ sáng đến giờ. Văn không để tôi đơn lẻ trên bước đường bại tẩu. Tôi mở máy, lái xe đi, chợt thấy một Caribou cửa hậu để mở, trên đầy quân nhân, đàn bà, trẻ nít và hành trang ngổn ngang. Tôi vội lái xe về hướng đó thì chiếc Caribou chuyển bánh chạy đi. Tôi càng đưổi, Caribou càng tăng tốc lực. Tôi ra dấu cho mấy người trên Caribou báo cho Hoa tiêu chờ chúng tôi đi với. Caribou cứ vô tình gia tốc. Văn bỗng nổi giận “mất khôn” đưa Tiểu liên toan lảy cò vào lòng tàu. Tôi vội cản lại:

 

- Đừng, đừng bắn anh Văn. Anh em vợ con KQ cả đó. Tôi xin anh!

 

- Mấy người đó vô tình, quyết bỏ rơi mình. Ông yêu cầu, chúng bỏ mặc, chúng cứ đi, Văn hằn học nói, chúng muốn cho mình chết thì tôi cho chết cả.

 

Văn giận quá rồi. Tôi kéo tay súng của Văn chĩa đi hướng khác và dùng tâm lý khuyên anh bỏ ý định trả hận giữa anh em nhà:

- Anh Văn! hãy nghe tôi. Tôi là nhân viên phi hành tôi biết loại phi cơ này cũ quá rồi, chở nặng thường rơi bất tử. Anh trông kià phi cơ chỉ có một máy chạy thôi, máy trái đang cố quay mà không được. Nếu cứ thế mà cất cánh thì chắc chắn sẽ rơi. Chúng mình tội gì chui lên cho bầm dập thân xác. Văn nghe ra và bình tĩnh ngồi lại ghế cạnh tôi và hỏi với giọng bình thường:

 

Bây giờ mình tính sao? Tôi nhếch mép cười:

- Nếu chúng ta không còn phương tiện ra đi nào nữa thì tối nay tôi với anh vào Chợ Lớn “Nhất dạ đế vương” một chuyến rồi ra sao thì ra. OK?

 

Văn nín thinh. Tôi lái xe lòng vòng, lang thang phi đạo chủ ý vớt vát có Tàu nào cất cánh muộn thì quá giang. Mọi Tàu đề ngơi nghỉ lạnh lùng nơi bãi đậu. Tôi chán nản quay xe ra phố. Trên đường rời khỏi SĐ5KQ, ngang qua văn phòng Tư Lệnh Phó SĐ, thấy ánh đèn, cửa mở, tôi đậu xe bước vào gặp Đinh Thạch On, ngồi thẫn thờ sau bàn giấy.

 

Tôi hỏi:

- On! Sao còn ngồi đây? Tất cả bỏ đi hết rồi, anh cũng đi đi thôi.

 

Đinh Thạch On lúng túng, không dứt khoát, dường như có cái gì dùng dằng giữ ảnh lại.

 

Tôi hối thúc:

- Đi đi toa. Ở lại chỉ còn tôi với anh là lớn cấp nhất, Cộng nó nắm được, nó đem tôi và anh qùy trước sân cờ “Cắc bùm” tế cờ đó.

 

Đinh Thạch On như người mất thần:

- C.130 tụi nó lấy đi trốn cả bầy rồi.

- Còn C.47 mà. Tôi nhắc nhở On.

 

On thở dài:

- Đã lâu lắm tôi không còn lái C.47.

 

On vốn ít nói, hiền như cục đất nên chỉ trả lời vừa đủ. Tôi khích lệ:

 

- Dẫu sao anh cũng đã có lái nó rồi. Quên chút lúc đầu, ôn lại trong đầu anh lại nhớ ra đó mà. Anh cứ lái, tôi chấp nhận để anh đập máy bay giết tôi hơn là để tụi Cộng hạ nhục tại sân cờ trước hàng quân của mình. Chết vì máy bay rơi, chết mau. Chết với quân khát máu, chết mòn chết tủi đó bố ơi.

 

Đang cố thuyết phục ông TLP/SĐ, thình lình nghe tiếng xôn xao và tiếng động cơ nặng nề gầm gừ. Ngó ra ngoài một chiếc M113 đang lùi, thụt lùi. Tôi vội bước ra chận lại hỏi:

 

Có chuyện gì? Tại sao lùi? Trưởng xa, một KQ trả lời:

 

Chúng em thuộc Phòng thủ, tụi Cộng tiến xát rào, chúng em rút sâu về. Tôi phản ứng lấy lệ vì nghĩ mình cũng đang thuyết phục rút thì rầy rà chuyện rút với không làm gì nữa:

- Rút đi đâu nữa!

 

Nói xong, buông xuôi, tôi quay vào nói với On:

- Anh nghe rồi đấy chứ, không thể chần chờ hơn được đâu.

 

Lúc ấy On mới nghiêng người cúi xuống, kéo học tủ, lôi ra cuốn kỹ thuật C.47 lật từng trang và nói:

- Để moa ôn lại chút đã.

 

Cứ thế On ngồi thản nhiên học hết cuốn kỹ thuật. Một phút lúc ấy là một thế kỷ đối với tôi. Tôi như ngồi trên lửa. Bên ngoài M.113 lui tới lui lui, quay ngang, quay dọc, binh sĩ chạy xuôi chạy ngược, tiếng súng lẻ tẻ đây đó. Tôi ngồi trước bàn giấy On, đăm đăm ngó ra ngoài cửa chính, tay nắm chặt tiểu liên, cùng với Văn, sẳn sàng nhả đạn, chờ cho On học bài xong. Cuối cùng On cũng đứng dậy theo tôi đi ra tìm tàu thoát hiểm.

Chúng tôi ra thẳng bãi đậu C.47. Leo lên chiếc đầu mở máy, máy gầm gừ, cánh quạt quay từng vòng uất nghẹn chẳng chịu vung mình đoạt gió. Leo xuống khám xăng, xăng còn, khám máy, máy lủng chảy dầu, có lẽ đã trúng hỏa tiễn hay miểng bom thù. Leo lên chiếc khác, chiếc đó lại không xăng. Cứ thế lếch thếch kéo nhau từ  ụ C.47 này qua ụ C.47 khác giữa cơn nắng trưa. Tàu nào cũng ỳ ra chẳng chịu chuyển mình.

 

Ngay lúc ấy một trực thăng TQLC Mỹ bay đứng trên đầu chúng tôi, nghiêng mình quan sát. Tôi ra hiệu, yêu cầu đáp bốc chúng tôi. Quân “Bạc nghĩa” quay ngoắt bay đi bỏ mặc lũ bại quân tự liệu. Ai bảo có cánh mà không bay lại nhờ người cõng. Chúng đâu có hiểu “Phụng Hoàng” đang thất thế sa cơ vì cộng quân bế mất huyệt đạo nên mới nhờ “Gà Mỹ” mượn sức qua cơn khốn khó. Đâu ngờ cái giống Gà này nó “xỏ rét”, nó “xỏ lá”, xỏ lá kềnh.

 

Thật ra mình cũng chẳng nên trách người. Có trách nên trách chúng mình đã thiếu hẳn một kế hoạch rút quân chu đáo, an toàn và trật tự. Trong mọi cuộc hành quân thì hành quân tháo lui là khó khăn và gay go nhứt, cho nên cần được nghiên cứu tỉ mỉ, ước tính và tiên liệu thật sát, chuẩn bị thật chu đáo, thi hành thật cẩn trọng. Thế mà mình lại vội vã, “Quân hồi vô phèng” mạnh ai nấy rút chẳng ra cái “Thống chế” gì để cho cả Bạn lẫn Thù coi khinh coi rẻ.

 

Xấu hổ!!!

 

Sau phút ngỡ ngàng vì “Tình Phụ” do người anh em bất nghiã bỏ đi, Đinh Thạch On chán nản ra mặt vốn dĩ dùng dằng chẳng muốn đi từ đầu thì đây cũng là cái cớ buông xuôi cho tiện. On không muốn tìm tàu thêm nữa. Tôi bắt đầu lo cho kiếp cá chậu chim lồng, cộng quân cắt tiết. Tôi mở bóp lấy mọi giấy tờ, thẻ kiểm tra, chứng minh thư Phủ đầu rồng, thẻ mang vủ khí tùy thân hủy bỏ chỉ giữ lại thẻ bài kim khí có ghi rõ số quân, loại máu, đeo lòng thòng trên cổ (hiện tôi còn giữ làm kỷ niệm, nhớ lại một mùa xuân để mất).

 

Hủy xong giấy tờ, tôi ngó mông lung qua dẫy phi cơ lặng lẽ bên đường, lòng hướng về Mẹ già chẳng biết giờ này ra sao? Tôi không khóc được. Tôi buồn thê thảm. May hừng sáng nhân lúc cộng quân tạm ngưng pháo kích, tôi đã bắt liên lạc được với vợ chồng người em trai cư ngụ vùng Chí Hòa, yêu cầu chăm nom Mẹ cho tôi được yên lòng trong phút tử sinh ly biệt đang chập chờn bên tôi.

 

Vợ con tôi! Trước đó it ngày, cô em vợ, công dân Mỹ, đã từ Mỹ bay về lập thủ tục giấy tờ ngoại giao trong đó có cả tôi, bốc đem đi vội vã. Tôi đã từ chối đi theo vì nghĩ rằng nước mới trong dầu sôi chưa mất, quân trong rối rấm chưa tan. Vợ tôi vùng vằng:

Nếu anh không cùng đi thì Em và các con cùng ở lại. Tôi vội khuyên:

 

Em hãy đem con rời khỏi đây và nuôi nấng dạy dỗ chúng nên người cho anh. Anh đi bây giờ là anh bỏ ngũ đó. Anh không muốn muôn đời lưu xú.

 

(Cũng vì cái lẩm cẩm này mà tôi đưởc Bà Xã tặng cho biệt hiệu: Ông già lẩm cẩm mỗi khi nàng nhắc đến phút luyến lưu của ngày buộc phải để nước lại sau lưng, ra đi tìm một ngày mai ít buồn, ít tang tóc hơn cho mình và cho con cháu.)

Vợ tôi không chấp nhận lập luận của tôi:

- Chồng đâu, vợ đó. Em không đi.

 

Tôi làm mặt giận:

- Em phảỉ nghe anh! Rồi tôi dỗ dành:

- Em hãy đi, đem con về chốn an toàn, như thế anh được rảnh tay, đúng lúc phải đi anh sẽ đi kịp lúc, không phải tìm Em và các con, e rằng như thế quá muộn và quá hiểm nguy.

 

Vợ tôi ngần ngừ, suy tính. Các con tôi còn quá thơ dại, đứa lớn chưa đầy 7 tuổi, đứa bé mới hơn năm còn bế ẫm, ngơ ngác hết nhìn cha đến nhìn mẹ. Tôi cầm tay vợ đoan chắc:

- Em đi bây giờ, chúng mình còn có cơ hội gặp nhau. Nếu em và các con ở lại, chắc chắn sẽ ly tan vì lửa đạn vô tình chẳng chừa ai, tội nghiệp các con vì mình mà lây họa.

 

Xuôi lòng, vợ tôi gạt nước mắt dẫn con cùng gia đình bên ngoại các cháu qua DAO nhập đoàn di tản có trật tự. Gia đình bên nội các cháu (Mẹ tôi, Em tôi, cháu tôi) đã nằm lại chịu chung số phận với con dân miền Nam bất hạnh. Đang để hồn vấn vương trong đau thương, tuyệt vọng, tôi chợt thấy một C.47 Ông ả phơi mình bên ụ hangar trướt mặt, hàng rào kẽm gai khóa kín, liền vội bảo On:

- Có chiếc C.47 kia trông còn nguyên vẹn. Hãy qua xem. On lắc đầu:

- Cũng “dzậy” thôi!

 

Tôi chưa hết hi vọng, còn nước còn tát, tôi cương quyết rảo bước qua mau. On không theo, chẳng ai buồn theo. Tới nơi, tôi loay hoay gỡ kẽm gai để tiếp cận quan sát con tàu cuối bãi và cũng là cuối cùng. Một Hạ sĩ quan đã theo chân tôi hồi nào không hay, vội tiếp tay gỡ kẽm gai kéo qua một bên.

 

Tôi hỏi nhỏ:

- Anh chuyên môn gì? Có biết gì về phi cơ? Người Hạ sĩ quan kiêu hãnh trả lời:

 

- Em là cơ phi. Tôi mừng rỡ:

 

- Em hãy tiền phi, xét tình trạng động cơ và xăng nhớt. Mau đi em!

Chú em này thật rành việc. Chú thoăn thoắt nhảy lên cánh, mở nấp xăng miệng reo to:

 

- Mucho! Mucho! Ý nói xăng đầy.

 

Tôi quay ra ngoài gọi to, ngoắc Đinh Thạch On qua mở máy thử. Tôi chỉ là Phi hành dẫn lộ (Navigator, KQ mình gọi là điều hành viên, cái tên chẳng phi hành tí nào!), không có “thợ lái” thì “thợ tính gió chỉ đường mây” cũng chỉ là “loài Bò sát”. Sau khi biết chắc phi cơ đầy xăng, Cơ phi nhảy xuống kiểm soát động cơ, đến khi mở cửa lên tàu mới vỡ lẽ cửa khóa với cái khoá tổ bố, liền thất vọng kêu lên:

- Cửa tàu khoá làm sao đây?

 

Tôi chưa kịp phản ứng thì một Binh nhì cầm M.16, chẳng biết đã có mặt ở đó từ hồi nào, có lẽ chú ta canh gác sớ rớ ở đây mà vì bận tâm với kẽm gai tôi không thấy, hô to:

- Để em bắn bể khoá.

 

Nói xong chú ta lên đạn, đưa súng chĩa vào ở khoá. Tôi thất kinh quát lớn:

 

- Đừng bắn, nguy hiểm. Mình còn một tàu này thôi. Chú lính xững sờ nhìn tôi:

 

VNAF C-47

 

Tôi vội giải thích:

 

- Em bắn thì được nhưng có biết đạn đạo đi đâu không. Nếu đường đạn đi cắt đứt các giây “Cable” điều khiển cánh bay thì tàu làm sao bay được nữa.

 

Chú em nầy vẫn ương chưa chịu hiểu. Tôi nghiêm nét mặt:

 

- Chú chỉ huy hay tôi. Nếu còn coi tôi là cấp chỉ huy thì hãy nghe tôi.

 

Thật! vào lúc hàng quân tan rã muốn chỉ huy được quả muôn phần khó khăn. Quay qua Cơ phi tôi bảo:

 

- Em hãy phá cửa gió cockpit chui vào, luồn ra sau mở chốt cửa nhảy dù là mọi người lên được.

 

Cơ phi làm theo ý tôi, cửa dù C.47 mở rộng vào trong. Tiếng reo vang dậy, mừng vui.

 

Trời ơi! Người đâu mà lắm thế, hồi nãy có bao nhiêu đâu, hết đợt này, đợt khác ùn ùn tay sách nách mang lên tàu.

 

Tôi đứng dưới trông chừng, chờ mọi người lên hết thì đột nhiên một chiếc xe Jeep rít thắng bên tôi, một Sĩ quan vận phi bào người đẫy đà, khỏe mạnh, nhảy vội xuống miệng nói hấp tấp:

- Cho chúng em đi với.

 

Tôi liếc lên Jeep thấy có vợ con, tôi vội hỏi:

- Anh có lái được C.47 không?

Sở dỉ tôi hỏi câu này vì tôi vẫn ngại Bố On một mình không biết xoay trở ra sao, nếu thêm co-pilot thì cũng chắc dạ phần nào.

 

Tươi nét mặt, cậu Sĩ quan hào hoa tự tin:

- Thợ! Thợ C.47 là em! Em, Đại úy Quý C.47 đây.

 

Tôi đã rời Liên Phi Đoàn Vận Tải từ lâu, từ hồi cụ Ngô còn chấp chánh, tôi đâu có biết Đại úy Qúi là ai, nhưng điều chắc là tôi đã có một Hoa tiêu lão luyện tiếp tay với con chim già mệt mỏi Đinh Thạch On rồi. Tôi cười vỗ vai thân mật:

- Lên đi mà tiếp tay với Tư lệnh phó của anh trên đó.

 

Trông cho mọi người lên hết, tôi mới leo lên sau. Bước lên khỏi bậc thang cuối, ngước mắt nhìn lên: Trời! Người, hành trang, hỗn độn, ngổn ngang, chật hơn nêm cối, chẳng chỗ len chân. Nhìn kỹ mới vỡ lẽ chiếc C.47 này là loại đặc biệt trang bị giường ngủ, bàn làm việc dành cho Tướng Tư lệnh vùng II. Giờ tôi đã hiểu vì sao mà nó ngoan ngoãn nằm im không ai đụng tới, xăng nhớt đầy đủ, khóa trước khóa sau.

 

 

Cái số tôi cũng lạ, suốt 25 năm quân ngũ chỉ chạy hiệu, bỗng dưng vào ngày mạt vận lại được tặng “sao” rồi “Tư lệnh Vùng” (Tư lệnh trên chiếc phi cơ này thôi) điều động một dúm bại quân trốn chạy. Chẳng biết đáng cười hay đáng khóc!

 

Phi cơ trang bị nặng nề nay lại đầy khách quý, quá tải là cái chắc. Nhẩm đếm đầu người, tất cả 76 người kể cả phi hành đoàn (2 hoa tiêu 1 cơ phi). On nhìn tôi lắc đầu. Tôi nhìn On ngầm hỏi có bay nổi không? On yêu cầu xuống bớt (lại cảnh xuống không xuống) không một ai nhúc nhích. Tôi thở dài, hiểu rằng C.47 Full combat load cũng chỉ chở được tối đa 41 người với vũ khí trang bị. Đằng naỳ tàu đã trang bị giường sắt, tủ sắt, bàn sắt, ghế sắt, hằm bà làng, lủng ca lủng củng lại còn đèo theo 76 mạng với đủ tài sản thiết thân thì làm sao cất cánh nổi đây!

 

Tôi nói dỗi:

- Nếu không ai xuống, tôi xuống. Có ai theo cùng không?

 

Tôi nói mặc tôi. Tôi đảo mắt nhìn mọi người. Mọi người đều cúi xuống tránh ánh mắt tôi. Tôi quá thất vọng, len chân bước về hướng cuối tàụ Đặng Duy Lạc nắm tay tôi kéo lại, ảnh nhứt định không cho tôi rời tàu.

 

Giờ tử ly này, ai đi ai ở, ai nỡ bỏ ai!

Một chuyến tàu suốt Cũng đành xuôi thôi!

 

On đã quay lên buồng lái giúp Quí quay máy. Tôi ngồi phịch xuống ghế, đâu mặt với Lạc, phó mặc sinh mạng trong tay Đức Cao Sanh.

 

Máy nổ, một vừng khói trắng tỏa lên: Máy một rồi máy hai. Hoa tiêu kiểm soát phi cụ, phi kế. Tàu còn trong ụ đậu thì “Đoàng” pháo cộng đã nhắm bắn tới. Không chờ nóng máy, Quý-On vọt ra phi đạo cất cánh khẩn cấp.

 

Chở nặng phi cơ cần đường dài, chưa đủ lực hổng cẳng Quý-On đã kéo vội, cưỡng ép con tàu bốc lên vì một pick up truck ai đó đã bỏ nằm chắn ngang đường. Con tàu chao đảo dường như bánh đáp đã đụng pick up. Tàu gầm dữ dội, không lên cao nổi, bê bê về phía hangar. Nhìn qua cửa sổ tôi thấy hangar đến gần. Tôi chỉ kịp nói với Đặng Duy Lac vừa đua mắt cho Lạc nhìn ra:

- Niệm Phật đi, Một, hai, ba! 

 

Tất cả vẫn êm ru. Phi cơ vừa vượt khỏi nóc hangar SĐ trong gang tấc. Tôi vừa thở phào chợt thấy có người đang ôm cứng ngang lưng tôi, đầu húc sâu vào bụng tôi. Tôi vội gỡ ra mới biết đó là Thiếu tá Nguyễn Kim Hằng (cựu vô địch bóng bàn). Hằng bẽn lẽn cười nhìn tôi nói:

- Ông là cấp chỉ huy của em, nếu phải chết, em cũng được chết trong lòng của cấp chỉ huy.

 

Gớm, chí tình thế! Quý hóa thế! Tôi nghi ngờ cái “Huynh đệ chi binh” này. Tôi cười nói:

 

- Chớ không phải cậu muốn mượn đỡ cái bụng mềm mại của tôi làm cushion đỡ cho cái đầu của cậu khỏi bể nếu chẳng may phi cơ kềnh ra đất. Hằng chữa thẹn:

- Đâu có! Người cứ nghi oan cho em út. Thương Người lắm, thật mà. Tôi gục gặc:

 

- Cám ơn, cám ơn! Hân hạnh cho “qua” quá!

 

Đặng Duy Lạc nghe mẩu đối thoại yêu nhau chí tình của đôi quân nhân cùng chung hoạn nạn, cười vỗ vai Hằng:

- Thôi được rồi.

 

Phi cơ vẫn là là bay không cao hơn ngọn cây là bao. Trong phòng lái có tiếng vọng ra:

- Nặng quá, tàu lên không nổi, yêu cầu vứt đồ cho nhẹ.

 

Tôi lập lại ý trên. Không ai chịu rời tài sản của mình. Người ta thường nói “lấy của che thân” nhưng nơi đây lại “lấy thân che của”! Các cụ thường dạy, gặp cơn nguy đe dọa đến tính mạng thì “bỏ của chạy lấy người”, nơi đây thì “Thà chết còn hơn”!

 

Tôi chẳng có gì đem theo ngoài nón sắt và aó giáp. Tôi đứng dậy nêu gương, mở cánh cửa nhỏ bên hông tàu nơi thường dùng để thả truyền đơn, ném nón sắt ra ngoài.

 

Phụt! nón bọc gió, giật vụt bay về phía sau qua cánh đưôi. Tôi thấy quá nguy hiểm, nếu tôi vứt nốt áo giáp, áo bọc gió đập vào đuôi lái, chắc chắn tàu không thăng thiên mà độn thổ đó.

 

Sau cái nón sắt vụt bay tôi chẳng tha thiết lắm đến cái mời các anh em đồng hành “dzô ta” cùng vất cho nhẹ con tàu. Cứ khỏi ngọn cây, Tàu là là bay qua vị trí Cộng quân thế mà chúng tôi chẳng trúng đạn thù. Có lẽ tụi chúng bắn quá dở nên tàu lặng lờ lấy hướng Côn Sơn là nơi điểm hẹn của Đệ Thất Hạm Đội bốc quân bại tẩu rời khỏi non sông yêu dấu, một cách an toàn.

 

Côn Sơn đã ẩn hiện trước mắt, tôi bước vội lên phòng lái nhắc khéo On:

- Cẩn thận! Trước khi đáp, quan sát kỹ xem cờ Vàng hay cờ Đỏ. Láng cháng Mỹ đâu không thấy lại bị “nón cối” mời vào bóc lịch thay nó đó.

 

Thợ Lái mình chẳng quan ngại xa xôi. Cái làm họ bận tâm không phải “Nón cối” mà là đáp rồi nếu phải cất cánh lại thì thật là Tử vì sân Côn Sơn quá ngắn so với cái quá tải của con tàu.

 

Lượn một vòng thấp: Phi cơ phe ta đậu đầy, ngổn ngang chiếc dọc chiếc xuôi, hỗn độn vô cùng. Các anh em nhanh chân tới trước chẳng hề nghĩ cho các anh em chậm chân đến sau! Chúng tôi đành quay trở lại bay về đất Mẹ, nhắm SĐ4KQ Bình Thuỷ lướt tới.

Vào Vùng Không lưu, liên lạc đài Kiểm soát, một tiếng vang trong máy: Căn cứ đang bị pháo địch uy hiếp. Tôi đề nghị bay qua UTAPAO, Căn cứ B.52 của KQ chiến lược Mỹ bên Thái Lan. Mấy anh em cấp nhỏ nhao nhao:

 

- Đi Singapore! Đi Singapore!

 

Tôi phản đối và giải thích:

 

Chúng ta không nên đi Singapore, Chính quyền Singapore khó tin lắm. Mới ngày qua, một C.130 của SĐ bị đánh cắp trốn qua đó đã bị Chính quyền sở tại bắt giữ, định dẫn độ cả tàu lẫn người về cho VC xử lý hầu làm quà thỏa hiệp. Chỗ bảo đảm nhất là phi trường B.52 vừa dài vừa đủ tiện nghi, an phi bậc nhất và an ninh cũng bậc nhất. Mẽo cũng không đến nỗi quá hèn đem mình bán cho đối phương.

 

Tất cả đã thôi lao xao. Tôi hỏi có ai mang bản đồ tiếp cận UTAPAO không vì phòng lái vừa than thiếu bản đồ vùng đó.

 

Một Trung úy vội lục cặp phi hành lôi ra xấp tài liệu và nói lớn:

- Có đây, đủ cả đây.

 

Tôi cầm lấy trao cho cơ phi đem lên cho Quí-On nghiên cứu phi trình đồng thời hỏi nhỏ chú em:

- Ở đâu mà sẵn thế? Chú ta tỉnh bơ trả lời:

- Chúng em cũng định “chuồn” đi nhưng vì phi cơ rơi khi cất cánh nên phải theo chiếc nầy.

 

- Phi cơ rơi không chết à? Tôi hỏi hơi phi lý vì đã có sao thì đâu còn đối đáp với tôi được nữa.

 

Chú em cười:

- Không ai chết, chẳng ai què, chỉ rêm mình chút chút!

 

Đúng vậy, lúc tôi còn thẫn thờ tìm phi cơ ra đi thì Th/sĩ Văn có kéo tay tôi chỉ lên trời, hốt hoảng:

- Coi kìa! Chiếc phi cơ đang giẫy giẫy như diều đứt dây.

 

Tôi ngó theo tay chỉ, quả nhiên là chiếc Caribou (có lẽ là chiếc đã bỏ tôi và Văn ở lại) đang bị triệt nâng vụt rơi xuống, bụi cát lầm lên mù mịt.

 

Tôi ghé tai Văn:

- Chiếc Caribou hồi sáng đó. Nếu mình được đi thì nay đã chung số phận rồi. Nói xong tôi quay đi nghĩ đến các anh em xấu số đã bỏ tôi sáng nay và giờ đây đã xa tôi thật rồi! Lòng tôi chợt thắt lại, thương cho kiếp người mới đó không còn đó.

 

Tôi đã lầm. Chẳng một ai xa tôi. Tất cả đã cùng tôi trên chiếc C.47 định mệnh nầy, đang trôi về nơi vô định xa xôi. Bây giờ tôi chợt hiểu vì sao lúc tìm C.47 thoát hiểm tôi chẳng có bao ngoe mà nay sao lại nhiều thế. Thì ra các Yên hùng không gian chưa bị Ngọc Hoàng rũ sổ đang đáp chuyến bay cuối chầu cùng tôi. Duyên nợ bên nhau đâu dễ dứt!

 

Còn đang miên man nghĩ đến cái duyên, cái nợ tôi chợt thấy mặt Nguyễn Kim Hằng dính đầy tro lẫn bụi, nhem nhuốc. Tôi ghé tai hỏi nhỏ:

 

- Cậu cũng trong đám “Bất tử” Caribou đó à?

 

Hằng gật đầu không đáp.

 

Thật tình! Con người sống chết có số. Cái phút nguy hiểm nhất của nghiệp bay là cất và hạ cánh, nếu tay nạn xảy ra lúc đó thì yên trí sẽ được “TRUY THĂNG'.

 

 

 

Thế mà tàu tôi đụng khi cất cánh, Tàu hắn rơi khi hạ cánh vội, chúng tôi vẫn sống nhăn.

 

Tiếng máy phi cơ nổ đều, con tàu chở “Vịt” (chạy như vịt) bồng bềnh trong gió lướt về không phận Thái Lan. Mọi người đều đều hơi thở, mắt mơ màng hoặc khép kín thả hồn chơi vơi về với tương lai mù mịt, bỗng nhiên cửa phòng lái bật mở, cơ phi hốt hoảng:

- Hồi nãy ai coi xăng?

- Sao? Tôi bật dậy hỏi ngược. Hết xăng à?

 

Cơ phi ú ớ. Tôi liên tưởng đến tàu cạn xăng, nhìn ra ngoài, mênh mông trời nước.

Tim tôi thắt lại, chẳng lẽ số mình phải dứt hôm nay! Chợt tôi nhận ra chú cơ phi này là người check xăng sáng nay và đã reo to Mucho, mucho. Tôi chỉ anh và nói:

- Chính anh là người coi xăng mà. Anh đã chẳng bảo với tôi là xăng đầy, sao bây giờ lại sợ cạn. Tàu mới bay có 4 tiếng, cho tôi biết đồng hồ xăng còn chỉ bao tiếng bay nữa. Cơ phi:

- Dạ còn 4 tiếng.

- Thế thì đúng rồi. Tầm bay C.47 là 8 tiếng, nay bay được khoảng 4 tiếng, còn lại 4 tiếng là phải rồi. Tôi ôn tồn giải thích cho Cơ phi. Cơ phi còn cố chày cối:

- Không tin đồng hồ được.

 

Câu nói này làm nhiều người tháp tùng chuyến bay hoảng hốt, nhớn nháo, phi cơ tròng trành gây khó cho Hoa tiêu điều khiển con tàu. Áp huyết máu tôi phụt cao. Tôi chất vấn Cơ phi:

- Anh làm Cơ phi được bao lâu rồi?

- Bảy, Tám năm. Cơ phi trả lời gọn. Tôi sùng thêm:

- Tám năm bay Vận tải, không tin vào phi cụ thi tin cái gì!

 

Chú nhỏ nầy chợt tỉnh, bẽn lẽn quay lên và đóng cửa phòng lái. Đặng Duy Lạc ngó tôi tủm tỉm cười:

- Xin cụ bớt nực, cho đàn Em sống tí.

 

Lạc tên đúng với người, lúc nào anh cũng lạc quan, tươi cười cả lúc tôi muốn khóc. Suốt sáng qua bao cảnh đái ra cây, cười ra nước mắt mà ảnh cứ bình chân như vại mặt phớt Ăng lê. Có anh này trong những lúc bấn xúc xích, mình cũng mau yên dạ. Tôi vẫn còn thắc mắc về cái không đủ xăng để tới bến, tôi bò lên phòng lái thăm hỏi:

 

- Còn bao lâu tới Utapao?

- Khoảng hơn tiếng. On trả lời.

 

Tôi nhẩm tính, dư sức qua cầu. Tôi quay về chỗ ngồi trước mặt Lạc, vỗ đùi anh và bảo:

- Yên trí! Một giờ nữa đáp.

 

 

Yên vị tôi nhắm mắt cố ru hồn cho bớt xao động. Tôi đã thấm mệt với đủ mọi biến cố, căng thẳng tinh thần suốt từ lúc phản đồ mất dạy gây biến. Đang mơ màng chợt thấy Tàu nghiêng cánh, nhìn ra cửa sổ thấy 2 vệt dài trắng xóa song hành lượn dài theo đường bay Tàu mình. Tôi nghĩ mình đã gặp phản lực Thái nghênh tiếp (nói cho oai), nói cho đúng sách vở: nghênh cản. Tôi bước vội lên phòng lái cho rõ sự tình, thì ra tôi sớn sác trông gà hóa cuốc, thấy nước tưởng trời thấy “out board” tưởng “Jet”. Dẫu sao thì Tàu đã nhập không phận Thái Lan, đất liền đã ló dạng.

 

Vào vòng không lưu Utapao, Quí-On xin đáp khẩn cấp và báo cho Đài Kiểm soát, phi cơ khi cất cánh có đụng chiếc xe hơi Pick Up, yêu cầu họ quan sát chân đáp. Đài Kiểm soát:

- Looking good.

 

On-Quí cho Tàu vào vòng cuối, đáp nhẹ. Bánh vừa chạm phi đạo, phi cơ chợt xẹt qua phía trái, rời phi đạo, nhảy chồm chồm như ngựa chứng bên lề đường bay, nghiênh cánh quẹt đất bụi mù.

 

Tử thần vung lưỡi hái.

 

Mỹ quốc An phi tung toàn lực tiếp chiến. Đại tá chỉ huy căn cứ dẫn đầu đoàn quân cứu ứng, cứu hỏa, cứu thương đủ bộ, điều quân tuyệt hảo.

 

Qủy sứ nhà trời nhượng bộ. Tàu nằm yên xệ cánh.

 

Quân Mỹ bao quanh dàn chào. Tàn quân ta sửa sang mũ áo.

- Xin mời “Người” xuống trước.

 

Một tiếng xướng (không biết của ai) trăm miệng hùa.

 

- Gớm, sao tử tế! Lúc lên chẳng có lời mời, lúc xuống đương đầu lắp “Verb” thì mời “Người” xuống cho.

 

Tôi nghĩ nên để Trưởng phi cơ xuống trước cho đúng phép lịch sự. Tôi yêu cầu On xuống trước, On lắc đầu đùn miết cho tôi. Tôi đùn cho Lạc. Lạc đẩy tôi đi. Đùn tới đùn lui chẳng ra cái thể thống gì. Tôi liền bước tới mở cửa cho xong, dùng già dùng dằng xăng phát nổ thiêu sống cả đám lại khổ nữa.

 

Cửa Tàu vừa mở, Đại tá Mỹ đã trực sẵn đưa tay chào. Tôi trả lễ. Ông ta lịch sự đón tay tôi đỡ xuống, miệng không ngớt xã giao:

- Congratulation, Good landing!

 

Tôi có đáp chó đâu mà congratulation tôi. Tôi còn bận lo đến cái “không biết ra sao ngày sau” nên chẳng buồn đính chánh:

 

Thank you. Any Vietnamese before me? Anh văn nhát gừng, tôi hỏi ông bạn đồng đẳng lịch duyệt.

 

Plenty. Don't worry!

 

Người bạn ân tình cứu mạng vội trấn an tôi, đồng thời yêu cầu tôi cho mọi người lên 2 GMC trực sẵn. Tôi yêu cầu đoàn quân bại tẩu, trật tự hàng lối lên xe, cố chứng minh với anh bạn Đồng minh tốt bụng này:

 

Tuy ta bại nhưng quân ta vẫn còn kỷ cương. Mọi người tuần tự lên xe, trẻ nít trước, phụ nữ sau, bại quân sau chót.

 

Ai nấy hối hả thì bỗng Th/tá Nguyễn Kim Hằng bước ra khỏi hàng, qùy xụp xuống đất, 2 tay trước ngực, mặt ngước nhìn trời, mắt nhắm kín, miệng khấn lâm râm. Mỹ ngơ ngác, quân ta ngơ ngẩn nhìn. Chờ cho Hằng xong nghi thức tạ trời, Tôi lại gần hỏi nhỏ:

- Cậu khấn gì vậỵ Trông như cậu đang xin tha mạng.

 

Hằng nghiêm trang:

- Em qùy cảm tạ Trời Phật đã cứu sống chúng mình vì khi thấy phi cơ nhào ra lề, cà cánh xuống đất Em lo phát nổ.

 

Sợ teo!

 

 

Có niềm tin vẫn là liều thuốc an thần. Tất cả đã yên vị trên 2 GMC, Đại tá Mỹ cho lệnh lăn bánh đưa chúng tôi về nơi tập trung tàn quân không lực (phải, hết xíu quách rồi!)

 

Xe vừa rời xa con tàu cứu tinh yêu dấu tôi bỗng thấy, thấy mấy Airmen cờ hoa nhẩy vội từ chiếc xe Pick Up vừa xịch đến tay cầm lon sơn xịt lấy xịt để, bôi xóa cờ hiệu và huy hiệu VNCH trên chiếc C.47 kiêu hùng của chúng tôi.

 

Mỹ làm thế để chủ quyền Thái không bị xâm phạm, không tìm cớ tịch thu phi cơ vì không có bằng chứng phi cơ lạ xâm nhập Thái Lan. Thấy người mà ngẫm đến ta. Mình chạy, không kế hoạch, Mỹ hứng, đầy đủ lớp lang. Người khinh ta là phải!

 

Tới nơi phải xuống. Tôi uể oải leo xuống tiến về nơi chỉ định, miệng lý nhí chẳng biết có ai nghe:

 

- Kể từ phút này, Tôi cũng như tất cả, phận ai nấy lo chúc mọi người may mắn!

 

Bây giờ đã quá chiều, Tôi cảm thấy rã rời, tìm vội một nơi ngả lưng dưới mái “Tent” căng tạm của Không lực Mỹ. Chưa được bao lâu, mọi người chộn rộn, lăng xăng xếp hàng chuẩn bị dùng bữa cơm chiều. Lúc đó tôi mới chợt nhớ suốt đêm hôm trước đến chiều hôm nay tôi chưa có gì lót dạ.

 

 

Phi trường Tân Sơn Nhứt 2008

 

Tôi không thấy đói. Biến cố dồn dập, liên tục xảy ra không còn thì giờ lo cho cái bao tử. Những nhức nhối, uất nghẹn, ứa gan cho cái tan hàng rã ngũ “Vô duyên” đã đầy ắp lòng tôi làm tôi quên cả đói. Tôi không muốn ăn. Anh em khuyên tôi cố ăn chút ít cho lại sức.

 

Nuốt “miếng cơm Từ Mẫu”, tôi nghẹn ngào cho thân phận, 25 năm dâng trọn tuổi thanh xuân cho đất nước những tưởng tìm được yên vui cho dân tộc nhưng mộng ước không thành, giờ đây khởi đầu lạc loài nơi đất khách, thật ê chề cho kiếp mình!

 

Đã 23 năm tôi ôm câu chuyện cất kín lòng mình. Tôi sợ nói ra, buồn nhiều cho bạn, buồn thêm cho tôi, cho anh, cho cả ½ phần dân tộc. Tôi không muốn ai, lúc đó, cả bạn lẫn thù, khinh mình thêm nữa.

 

Bí ẩn lịch sử rồi đây sẽ được phơi bầy.

Chúng ta chỉ là con cờ thí!

Chỉ buồn, những người cầm vận mệnh đất nước.

 

Ngày đó cũng như ngày nay, không đủ khôn cũng không đủ khéo để tránh cho dân khỏi khổ, nước khỏi nghèo, tiền nhân khỏi hổ thẹn.

https://hon-viet.co.uk/DaoHuyNgoc_GiayPhutNatLong.htm



Bộ Tư Lệnh Không Quân 30-4-1975
https://vuonlenmai.blogspot.com/2019/12/b-t-l-khong-quan-30-4-1975-friday-april.html




1
The FIRST SCALE you should learn on guitar PLUS TEN RIFFS!
https://www.youtube.com/embed/csq7_iPELhI
Andy Guitar
10:26


Lesson notes & other song tutorials FREE here: ►► http://www.andyguitar.co.uk/online-le...
Song 1- Sweet Home Chicago http://youtu.be/ABaEzOXKxSw?list=PL-R...
Song 2- Fever by The Cramps http://youtu.be/R9b1H8ZpjQg?list=PL-R...
Song 3 – Spoonful by Howlin Wolf http://youtu.be/IOS64_k1hf4?list=PL-R...
Song 4 – 20th Century Boy by T Rex http://youtu.be/uRJEFoSgELA?list=PL-R...
Song 5 – Roadhouse Blues by The Doors http://youtu.be/hXFeBg4PFAs?list=PL-R...
Song 6 – TNT by AC/DC http://youtu.be/z8mETOlrzTM?list=PL-R...
Song 7 – Lonely Boy by The Black Keys http://youtu.be/igCgu1EYx-E?list=PL-R...
Song 8 – Smokestack Lightnin’ by Howlin’ Wolf http://youtu.be/03ESl_laEL8?list=PL-R...
Song 9- Howlin’ For You by The Black Keys http://youtu.be/4ZBqko3R6Ms?list=PL-R...
Song 10 – Hey Joe by Jimi Hendrix http://youtu.be/WU_Jopuh2ZM?list=PL-R...

2
Guitar Riffs First Position E Minor Pentatonic Scale
https://youtu.be/fPZGvu3nIog




Minor Pentatonic Scale in Any Position & Key Using ONE Pattern
Graehme Floyd
https://youtu.be/dvtYbbOpwX0




Minor Pentatonic Scale Root on "E" String PART 1 - Lead Guitar Practice Routine
https://youtu.be/1a8_WheSfzI


Minor Pentatonic Scale Root on "E" String Extension PART 2 - Lead Guitar Practice Routine
https://youtu.be/4ByCX8svvcU




Am Pentatonic Scale Three Position DrillGuitar Compass
https://youtu.be/uBWmsl8dpy0



44
CẢM ÂM KHÔNG CÒN GÌ CHI TIẾT HƠN pentatonic 2st, Phần 2

CẢM ÂM, TRƯỞNG VÀ THỨ DỰA TRÊN PENTATONIC 1ST nhé anh emTony Dinh

Năm Thế bấm Ngũ cung căn bản và ứng dụng (Phan 1) HobbyGuitar_Tony Le34,769 views

Cách ghi nhớ PENTATONIC bằng thế tay không liền kề | học đàn guitar online miễn phí | hoc dan ghi




77
3 KIỂU ĐỆM GUITAR BOLERO ĐƠN GIẢN NHẤT CẦN PHẢI BIẾT DÀNH CHO ANH EM TỰ HỌC

https://youtu.be/N1lZ_4tr-oc


5 thế bấm căn bản âm giai Ngũ cung Pentatonic | học guitar online - học đàn guitar |
HocDanGhiTa.NetHocDanGhiTa.net139,541 views
https://youtu.be/4Xr0AQcyAr4


Hướng dẫn cách chạy Ngũ Cung Am trên cần đàn
HobbyGuitar_Tony Le
https://youtu.be/AXN-hBx5JL0

The 2 1/2 Pentatonic Scale Patterns that Connect the Entire Fretboard! (FORGET THE 5 SHAPES)


https://youtu.be/0Dh8aGffCaI


Combining Pentatonic Scale Patterns

Guitar Compass

https://youtu.be/RYsO-tSObJ0

Improvising With The A Minor Pentatonic Scale

Learning To Play The Guitar

https://youtu.be/MYOz9oh465U

Am Pentatonic Scale Three Position Drill

https://youtu.be/uBWmsl8dpy0

Bolero Của Chú Tùng Chùa

https://youtu.be/Q41yX_kY9JA

12 Smartphone Gadgets you might not believe Existed.

Mrwhosetheboss

https://youtu.be/IR6V_6xqWDU


1rd Position Minor Pentatonic Scales

https://youtu.be/Gp6Cy35JURM



Fa thứ

Thế Tay Thứ 3 PENTATONIC SCALES Of A minor 3thr Position

Cách Chạy Bass Lanh Ngón với Điệu Bossanova Guitar Vĩnh KhánhVĩnh Khánh Guitar469 views

Kiến Sinh Group Vĩnh

https://www.youtube.com/channel/UCAI9sGZWQJgcatkEwv8pxsQ/videos?disable_polymer=1

đập thùng bolero

https://youtu.be/uPilvtxuB6k?list=PLiHlQvQdMYAI2MAen2BDs9btagvxXq-Ms

The House Of Rising Sun Guitar lead lesson part 1

https://youtu.be/f-0QtjKBvRY

Tự Học Cảm Âm Guitar Với Thế Tay Thứ Nhất NGŨ CUNG THỨ | 1rd Position Minor Pentatonic Scales

Kiến Sinh Group Vĩnh

https://youtu.be/Gp6Cy35JURM

CẢM ÂM Giọng Am Với Thế Tay Thứ 3 PENTATONIC SCALES Of A minor 3thr Position

https://youtu.be/uAF7TjPXvKg

22:51

Yamaha PSR-SX900 Demonstration - Soundwonderland
Soundwonderland
• 198,467 views
• 2 months ago
• 4:58 John Legend - All of me | Piano cover by Yuval Salomon

Yuval Salomon • 751,166 views

Tự Học Cảm Âm Guitar Với Thế Tay Thứ Nhất NGŨ CUNG THỨ | 1rd Position Minor Pentatonic Scales

Kiến Sinh Group Vĩnh

https://youtu.be/Gp6Cy35JURM

CẢM ÂM Giọng Am Với Thế Tay Thứ 3 PENTATONIC SCALES Of A minor 3thr PositionKiến Sinh Group Vĩnh2,667 views

Bài tập chạy Ngũ Cung ' Am ' trên cần đàn (làm lại lần 2)

https://youtu.be/qBRSZqUsTiY

Guitar lesson-How to play "House of rising sun'" part 2

https://youtu.be/bImjAzc2cgU

The House Of Rising Sun Guitar lead lesson part 1

2:15 Kiến Sinh Group Vĩnh

https://youtu.be/f-0QtjKBvRY

[ Học đàn guitar ] luyện ngón với Scale C Cm C7 [ Scale C major - Scale C minor - Scale C 7th ]
Kiến Sinh Group

https://youtu.be/DXBhMJ7r6H4

[ Tự học đàn guitar ] Luyện ngón nhịp phách cùng Scales Am Pentatonic

https://youtu.be/zyNotkQLfWM

Căn bản chứ không phải cơ bản. Áp dụng là chữ dùng rất đúng đúng. Ứng dụng là sai.

Học Guitar Bài 1: 3 Bài luyện ngón của cao thủ Guitar

https://youtu.be/_a1clagNLgE

Cách dò tông Guitar nhanh, chính xác ( nhận viết giáo trình guitar, dạy guitar online ) 0909040542Hướng Dẫn Guitar Organ 244,299 views

2 cách đơn giản áp dụng pentatonic vào đệm hát [HocDanGhiTa.Net]

https://youtu.be/8wJCVvW-_YI

5 thế bấm cơ bản âm giai Ngũ cung Pentatonic | học guitar online - học đàn guitar |

HocDanGhiTa.NetHocDanGhiTa.net139,541 views

Học solo guitar cơ bản - Bài tập luyện ngón theo quãng interval [HocDanGhiTa.Net]
https://youtu.be/MFDOgn4fS7c

HỢP ÂM và ÂM GIAI của GUITAR được SUY RA TỪ ĐÂY _ ( CAGED system)_
Hoangguitar Vlog#10.Hoangguitar

Tim hieu Modes trong Guitar Solo P1HobbyGuitar_Tony Le2,047 views

Cách ghi nhớ PENTATONIC bằng thế tay không liền kề | học đàn guitar online miễn phí | hoc dan ghi

taHocDanGhiTa.net

Ngũ Cung thứ (Minor Pentatonic) 2 thế bấm căn bản

HobbyGuitar_Tony Le7,588 views

câu INTRO các bài hát Tình Ca | Học guitar online |

HocDanGhiTa.NetHocDanGhiTa.net237,105 views

Chia sẻ về Thất cung -Ngũ cung -ứng dụng trong các dòng nhạc

HobbyGuitar_Tony Le

Thất cung được sử dụng trong các dòng nhạc Tây phưong.

Ngũ cung được sử dụng trong các dòng nhạc đông phương

(Vietnam, Trung Quoc, An Do...).

Trong thời gian gân đây các nhạc sĩ tây phương đã khám phá âm hưởng tuyệt vời của Ngũ cung trong các dòng nhạc Blues, Jazz, Pop, Rock..

BỬU BỐI để SOLO GUITAR_ phương pháp ba cặp dây (Tự học guitar solo bài 10). Hoangguitar22



Năm Thế bấm Ngũ cung căn bản và áp dụng (Phần 2)
HobbyGuitar_Tony Le
https://youtu.be/zQhJIZ4TPBM




chúng ta có hai thế bấm căn bản cho Ngũ Cung Trưởng và Ngũ Cung Thứ.

Thế bấm của Ngũ cung Thứ, thí dụ A thứ, ta bắt đầu từ Note A (La) ở dây số 6, ngăn số 5.

dây số 6 là dây E (bass), dây thấp,
đi từ ngăn 1 cau dây 6 ta có Note F, >
ngăn 3 = Note G, >
ngăn 5 = Note A.

Thế bấm của Ngũ cung La thứ (Am) như sau:

dây 6 : ngăn 5 = A, ngăn 8 = C>
dây 5: ngăn 5 = D, ngăn 7 = E>
dây 4: ngăn 5 = G, ngăn 7 = A>
dây 3: ngăn 5 = C, ngăn 7= D>
dây 2: ngăn 5 = E, ngăn 8 = G>
dây 3: ngăn 5 = A, ngăn 8= C

Tóm tắc là - Ngũ cung Am có thế bấm
dây 6 (5,8)>
dây 5 (5,7)>
dây 4 (5,7)>
dây 3 (5,7)>
dây 2 (5,8)>
dây 1 (5,8)>



VGTGuitar: Âm Giai Trưởng Và Thế Bấm
https://youtu.be/ixLrEAXldT8


Ngũ Cung thứ và 5 thế bấm căn Bản.VGTGuitar

Hướng dẫn bấm các hợp âm căn bản của giọng La thứ (Am) và cách đi vòng hợp âm CHÍ DŨNG AUDIO 8,566 views

BỬU BỐI để SOLO GUITAR_ phương pháp 3 cặp dây (Tự học guitar solo bài 10).
Hoangguitar 221093,026 views

LESSON Minor Pentatonic Scale | all 5 positionsJJ
TanisRecommended for you

5 thế bấm căn Bản âm giai Ngũ cung Pentatonic
| học guitar online - học đàn guitar | HocDanGhiTa.Net

https://youtu.be/4Xr0AQcyAr4


căn Bản chứ không phải 'cơ bản'
áp dụng chứ không phải 'ứng dụng' nhé các em sinh trong chế độ cộng sản sau 1975!


căn bản chứ không phải cơ bản, và áp dụng chứ không phải ứng dụng https://www.youtube.com/embed/4Xr0AQcyAr4


==============================

SOLO không cần Tab, Nốt Nhạc - SLOW ROCK (Hoàng Bảo Tuấn
https://youtu.be/Y9muQOcARU8




SOLO không cần Tab, Nốt Nhạc - BOLERO (Hoàng Bảo Tuấn)
https://youtu.be/9Bl4l4YuRzo




How to Make Guitar Arpeggios
https://youtu.be/4U9Zaj-ZgmQ




How To Start Playing Guitar Solos
https://youtu.be/YaCp5uuZAXA
Sean Daniel




Guitar solos are one of the best ways one could Express and move people with emotions. How to Connect the Pentatonic Scale Across the Entire Fretboard (and Use it in Your Solos) Steve Stine Guitar Lessons

Guitar Fretboard Memorization - A Different Approach
https://youtu.be/sBgansfvELE


Minor Pentatonic Scale in Any Position & Key Using ONE Pattern
Graehme Floyd https://youtu.be/dvtYbbOpwX0



Neck Dominating & Speed Building Guitar Scale Runs
https://youtu.be/UxO-IRJ14k4
Guitar Fretboard Memorization - A Different Approach

fretjam LESSON Minor Pentatonic Scale | all 5 positions
JJ Tanis https://youtu.be/LVbGYvHd0qo
Guitar Fretboard Memorization - A Different Approach
fretjam1,




https://youtu.be/sBgansfvELE




LESSON Minor Pentatonic Scale | all 5 positionsJJ Tanis1,768,086 views
Building Chords, Easy Music TheorySean Daniel1,028,500 views



Fastest way to nail the pentatonic scale shapes 1 to 5
Danny Page
https://youtu.be/hy-XgC4ZeJg




How to Connect the Pentatonic Scale Across the Entire Fretboard (and Use it in Your Solos)
https://youtu.be/gkcw9CzLA-A




How to Make Guitar Arpeggios
https://youtu.be/4U9Zaj-ZgmQ




The Best Damn Female Guitarists The World Has to offer!
https://youtu.be/Crw9X_hW-bE





Top 10 Female Guitarists of All Time
https://youtu.be/8ywolhltzVA




Metallica - The Memory Remains [Official Music Video]
https://youtu.be/RDN4awrpPQQ




Turn 3 Guitar Scales into 21 in the Shortest Time - Method 1
https://youtu.be/y-7SwIPiyQE




https://youtu.be/tb7D8_bLTJA




HocDanGhiTa.net

https://youtu.be/tb7D8_bLTJAclNU




Bài Tập chạy Ngũ cung 'Am' với điệu Blues
https://youtu.be/eKlHrnZCxqI




Blues Guitar Lessons - The First Scale You Should Learn How to Solo - E minor Pentatonic Scale
https://youtu.be/yzdCNSm_BU4

E Minor Pentatonic Extension For Beginners - Beginner Blues Soloing - Lead Guitar
Marty Music
Subscribe1.69M
https://youtu.be/o4oXAACBqKI




Ultimate E Blues Scale Run - Marty Schwartz Blues Guitar Lesson
https://youtu.be/qwI_-x-QE1c




Acoustic Blues Guitar Lesson - Open Positon E Run and Licks
https://youtu.be/Ecmi6mlRWK0


Play the 12 Bar Blues for Absolute Super Beginner Guitar LessonMarty Music
Learn Every Blues Song Ever in 8 MinutesSean Danie
DADGAD! The Tuning of the GodsSean Danie

E Minor Pentatonic Extension For Beginners - Beginner Blues Soloing
> - Lead GuitarMarty Music
https://youtu.be/o4oXAACBqKI


-----------------------------------------

piano
https://youtu.be/Ud9CpGOG1GE




TÁN GẪU SÁNG THỨ BẢY 7/12/2019
https://youtu.be/rKUqeJjLWJ8



Monday, December 2, 2019

Mừng Xuân Vui Tết - Xuân Hải Ngoại

Mừng Xuân Vui Tết - Xuân Hải Ngoại

Mừng Xuân Vui Tết - Xuân Hải Ngoại
 photo Ngagravey xuacircn_zpstijotkyr.jpg

Photobucket

 





Chúc

Mừng



Năm

Mới

Đinh

Dậu

2017

An

Khang

Thịnh

Vượng




 


 



 

Photobucket

 

 



Ly Rượu Mừng
1

2

3

4

5

Photobucket

Photobucket

Photobucket

 

 

1

 

 






      Năm

      mới

      hạnh

      phúc

      bình

      an

      đến





      Ngày

      Xuân

      vinh

      hoa

      phú

      quý

      về


 

 




        Xuân

        khắp

        mọi

        nơi,

        phúc

        khắp

        nhà


        Trời

        thêm

        tuổi

        mới,

        người

        thêm

        thọ

 

4

 




Thiên

tăng

tuế

nguyệt

niên

tăng

thọ





Xuân

mãn

càn

khôn

phúc

mãn

đường


 

Photobucket

Thú Vui Ngày Tết


">

Photobucket

 



cộng đồng
*************





hoitetsfv00.jpg
Xuân Tân Mão 2011 Los Angeles –


hoitetsfv02.jpg
Đội rước Quốc Quân Kỳ –


hoitetsfv02.jpg
Lễ chào cờ –


hoitetsfv04.jpg
Lễ dâng hương bàn thờ Tổ Quốc –


hoitetsfv03.jpg
Các vị trưởng thượng làm lễ dâng hương nơi bàn thờ Tổ Quốc –


hoitetsfv06.jpg
Đoàn lân Vovinam Lạc Hồng đang biểu diễn trong tiếng pháo rộn ràng mừng xuân –


hoitetsfv07.jpg
Các chú lân đến chào và nhận lì xì từ các gian hàng –


hoitetsfv08.jpg
Đoàn lân đang bái bàn thờ Tổ Quốc –


hoitetsfv09.jpg
Các em thiếu nhi trong đội Taekwondo vùng San Fernando Valley đang biểu diễn võ thuật –

 

 

Gieo Quẻ Đầu Năm
https://youtu.be/onRDzIkpQMs

 

 

Photobucket

 



CHIẾN SĨ CỦA MÙA XUÂN

Sáng tác: Xuân Tiên, Y Vân
Trình bày: Thái Thanh

 photo T242_1BongMai_ThanUngQLVNCH_023x023_zpsaceceeee.png  photo flower4_zpsw60vyys1.gif  photo T242_1BongMai_ThanUngQLVNCH_023x023_zpsaceceeee.png  photo flower4_zpsw60vyys1.gif

Mừng xuân tôi không quên đó đây
Bàn tay ai đang đắp xây
Ơ bàn tay mang bao niềm vui tới khắp nơi
Bao chiến sĩ lớp lớp trên vai
Bước đi non cao sông dài
Người là nắng tươi trong mùa xuân mới

Mừng xuân tôi không quên bóng anh
Từ lâu bao nhiêu mến thương
Ơ tình thương hai ta cùng lo giữ quê hương
Tay súng thép cứng giữa non xanh
Bước anh đi trên nhịp đàn
Có chim hót vang cho vui lòng anh

Mừng ngày nắng chói mừng đời sống mới hai ta cùng say
Mừng từ bóng núi mừng về khắp lối bốn hướng chung vui
Mừng câu hát dâng vơi đầy
Mừng muôn ý thơ xây đời
Mừng lên cây súng tương lai bàn tay

Mừng xuân tôi không quên chốn xa
Người đi trong muôn sắc hoa
Ơ cành hoa thương yêu đầy sương gió bao la
Sau tấm áo lớp sắc cây xanh
Khắp quê hương hay rừng già
Biết bao mến thương dâng trong mùa hoa.


 photo T242_CanhHoaMaiVang13_D_2013_154x120_zpspghzatel.png



 

 

Photobucket

 




NHỮNG MÙA XUÂN CHIẾN SĨ

của người lính VNCH



Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ, một sinh hoạt của người dân miền Nam gần như một truyền thống Tết để chia sẻ những gian nguy nhọc nhằn với người chiến sĩ cũng là những con em của mình đang phải chống lại với quân Cộng Sản phương Bắc.

Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ

Vào những năm trước năm 1975, sau “Tết Tây” là khắp các tỉnh thị miền Nam những khẩu hiệu “Vui Xuân không quên ơn các chiến sĩ” được dựng lên nhắc nhở mọi người bổn phận của mình. Không cầm súng ra trận để ngăn chặn bọn cộng sản xâm lược miền Nam được thì cùng góp tay nhau ân cần gửi đến những người chiến sĩ đang xông pha ngoài mặt trận để bảo vệ an ninh cho người dân miền Nam được an vui mà hưởng cái Tết vốn là một truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc Việt Nam. Tết đến không chỉ là vui chơi hưởng thụ mà còn là dịp để con cháu nhớ đến ông bà tổ tiên, nhớ đến công lao giữ nước (Kỷ niệm chiến thắng Ðống Ða) của ông cha.

Người lính VNCH ngoài tiền tuyến “nếu mai (rừng) không nở anh đâu có biết xuân về hay chưa” (nhạc Trần Thiện Thanh) cảm thấy thật ấm lòng khi từ Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ những tấm lòng người hậu phương gói ghém qua những gói quà nhỏ đã đến tận những tiền đồn hẻo lánh cho người lính được “ăn Tết.”

Người chiến sĩ VNCH có được 20 mùa Xuân, trong đó chỉ vỏn vẹn 4 mùa xuân là đầm ấm, hạnh phúc và thanh bình với gia đình trong những năm đầu của Hiệp Định Genève 1954.
Đó chính là những mùa Xuân Dân Tộc đích thực trong truyền thống nhân văn của mấy ngày đầu năm của miền Nam Việt Nam.

Bao nhiêu năm đã qua đi, người lính VNCH xưa từng ít khi được hưởng Tết trong không khí đoàn tụ của gia đình, nay cho dù có phải ở ngoài nước, yên ấm với người vợ hiền chung thủy, với những đứa con có đứa đã theo nghiệp binh đao như cha anh, nhưng vẫn không quên được những giây phút giao mùa trong Ðêm Trừ Tịch nơi chiến trường xưa, xúc động trước chiếc bánh còn ấm hơi người hậu phương, trước lá thư kín bốn trang giấy học trò của người em gái hậu phương chưa một lần gặp mặt.

Ba mươi chín năm đã qua, nhưng không khí “Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ” vẫn còn là hình ảnh đậm nét trong lòng một thế hệ mà nay đều đã trọng tuổi. Những “người em gái hậu phương,” những cô nữ sinh trinh trắng, những cô thôn nữ dịu hiền trên khắp đồng ruộng miền nam cặm cụi viết từng lá thư, gom góp từng đồng bạc quà sáng, tất tả trong các chợ Tết để mong có được một chút quà Tết cho những người lính chiến VNCH “Xuân này con không về” có được chút hơi ấm gia đình nơi tiền đồn heo hút hay trấn giữ trận địa mà địch quân lúc nào cũng có thể vi phạm lệnh hưu chiến mà cả hai bên đã đồng thuận để người dân Việt Nam được hưởng cái Tết trong thanh bình, nghe được tiếng pháo ròn tan thay vì “đêm đêm phải nghe tiếng đại bác” như nhà văn Nhã Ca đã viết. Những người lính ấy, có thể là người anh trong gia đình, người em vừa ra khỏi cổng trường trung học, người yêu chưa kịp cưới, người chồng vừa “cưới nhau xong là đi”... Cây Mùa Xuân Chiến Sĩ là một hộp thư lớn gom góp biết bao ân tình giữa người hậu phương với người nơi tiền tuyến.

Khi Hồ chí Minh nhận lệnh của Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản bành trướng Chủ Nghĩa Cộng Sản, năm 1959 họ Hồ đã cho thiết lập đường mòn Hồ Chí Minh, tức đường Trường Sơn, để đem quân và vũ khí vào miền Nam Việt Nam, thực hiện bước đầu mộng nhuộm đỏ toàn vùng Đông Nam Á. Và đến năm 20.12.1960 khi công cụ ngoại vi của Cộng Sản Bắc Việt ra đời, thì chiến cuộc tại miền Nam bắt đầu leo thang... mãi đến ngày 30.4.1975.

 cành mai vàng Thời gian nầy những người chiến sĩ VNCH phải ghì chặt tay súng vào những ngày đầu năm, để giữ nét thanh bình về cho nhân dân miền Nam. Họ đã hy sinh dáng xuân của ngày đầu năm mới, để bảo vệ sự ấm áp cho đồng bào mình trong lúc mai vàng nở rộ và khoe sắc trên khắp nẻo đường đất nước.

Nhìn lại tất cả mùa Xuân từ năm 1954 đến năm 1975, thì người chiến sĩ Cộng Hòa mất mát rất nhiều những mùa xuân dân tộc, vì tình nước trên trên tình nhà.

Để bù đắp phần nào những mùa xuân đã mất trước 1975 và sau 1975 trong các trại tù cải tạo. Tôi xin mượn những ca khúc với chủ đề xuân, đễ gợi ấm lại lòng Xuân của những người chiến sĩ già các cấp của quân lực VNCH đang còn hiện diện khắp nơi trên quê hương VN hay đang còn nơi nào đó ở Hải Ngoại.

Mừng xuân Giáp Ngọ 2014, không quên nhớ về các thương phế binh, cô nhi quả phụ tử sĩ VNCH đang còn sinh sống cơ cực tại quê nhà, kính chúc các chiến hữu trong tình huynh đệ chi binh, anh chị, em… các cháu một năm mới đầy sức sống và niềm tin vững chắc vào ngày toàn thắng của người Việt tự do trên quê hương Việt Nam.

Ngày hội của dân tộc chắc chắn không còn xa nữa.

Những dịp Xuân về cũng là những dịp đốt nén hương lòng, tưởng nhớ đến công ơn của các chiến sĩ VNCH đã vị quốc vong thân trong các mùa xuân của nền Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa. Nhớ đến các chiến sĩ Hải Quân. QLVNCH đã hy sinh trong trong trận hải chiến Hoàng Sa ngày 19.1.1974.

Nhớ về những mùa Xuân chiến sĩ năm xưa...

Trinh Khanh Tuan, 16.1.2014

Photobucket


 

 


 photo b203_zpsb5crzdbp.gif  photo T242_CanhHoaMaiVang13_D_2013_154x120_zpspghzatel.png

 

https://youtu.be/wMITSyayeQg

 


 

https://youtu.be/mocveOlm758

 

 photo 295_197210_zpsukncrw9l.jpg

 

Photobucket
 photo Ngagravey xuacircn_zpstijotkyr.jpg
Photobucket

 



Lô Tô

Tết mà không nhắc đến trò chơi lô tô thì vẫn thấy thiếu sót.

Một vài quan sát về vè Lô Tô.

I. Số câu và số chữ trong mỗi câu.

Vè Lô Tô là một loại văn chương bình dân có nhiều tính cách truyền khẩu. Vè Lô Tô có vần điệu như những bài lý (Con Sáo, Ngựa Ô) hay những bài sớ Táo Quân. Căn bản của vè Lô Tô là liên khúc của cặp câu bốn chữ. Thí dụ:

Con gì ra đây
Tui bốc cờ ra.

Cờ ra con mấy
Con gì ra đây.

hoặc:

Lác khô đi trước,
lác ướt theo sau,

Hai lác gặp nhau
tha hồ mà gải..

Tha hồ mà gải,
Là con số bảy,

Cờ ra con mấy,
Con mấy gì đây.

Bỏ chung với nhau sẽ ra bài vè cho số 7:

Con gì ra đây
Tui bốc cờ ra.
Cờ ra con mấy
Con gì ra đây.
Lác khô đi trước,
lác ướt theo sau,
Hai lác gặp nhau
tha hồ mà gải..
Tha hồ mà gải,
Là con số bảy,
Cờ ra con mấy,
Con mấy gì đây.

II. Biến thể - Số chữ trong câu

Rất thường ta thấy câu bốn chữ biến thành câu năm chữ, nhưng khi hô vè người ta đọc nhanh hơn để có cùng nhịp điệu với câu căn bản bốn chữ. Sự thêm chữ này làm bài vè nghe thích thú hơn.

Con gì ra đây
Tui bốc cờ ra.
Cờ ra con mấy
Con gì ra đây.

có thể trở thành:

Con gì nó ra đây
Tui bốc con cờ ra.
Rồi cờ ra con mấy
Con gì ra đây.
...

III. Biến thể - Sự lặp lại

Cũng rất thường khi người hô bốc được con cờ nhưng chưa nhớ ra câu vè; hoặc chờ xem có ai giơ tay kinh không, anh ta dùng chiến thuật lặp lại để câu giờ.

Con gì ra đây
Tui bốc cờ ra.
Cờ ra con mấy
Con gì ra đây.

có thể trở thành:

Con gì ra đây
Tui bốc cờ ra.
Tui bốc cờ ra.
Cờ ra con mấy
Cờ ra con mấy
Con gì ra đây.
...

hay chung cả hai thêm chữ và lặp lại:

Tề Thiên Đại Thánh
ở động Thủy Liêm,
học được phép tiên
càn khôn quấy phá,
gặp Phật Như Lai
hóa phép bàn tay,
hóa núi Ngũ Hành
đè con khỉ đột.
Đè con khỉ đột,
Là con số 1.
Là con số 1,
rồi cờ ra con mấy.
Cờ ra con mấy,
con mấy gì đây,
con số gì đây.
...

Sự lặp lại thường thấy với mục đích xác nhận con số:

...

Con gì nó ra đây
Con ba mươi hai
Con ba mươi hai
Là con ba con hai.

...

Theo dòng nước chảy
là con bảy mươi bảy
Con bảy mươi bảy
là hai con bảy.

IV. Cách gieo vận

Ngôn ngữ Việt có nhiều nhạc tính, vì vậy bài lục bát nào tự nhiên cũng là bài hát rồi. Vè và lý cũng vậy. Vè Lô Tô không có qui luật gì về cách gieo vận nhưng nếu có vận bài vè nghe thích thú hơn. Vì vậy người đi đánh Lô Tô phần đông chỉ để nghe hô vè, chứ mục đích được thua chỉ là chuyện phụ. Quan sát những câu vè ta thấy cả hai lối yêu (gieo vần giữa) và cước (gieo ở cuối câu).

1. Yêu vận "ấy" như:

Cờ ra mà con mấy,
Chưa thấy con cờ ra
Tui bốc con cờ ra,
Rồi cờ ra con mấy?
...

2. Cước vận như:

Lô tổ, lô tô,
quý cậu quý cô.
Muốn chơi lô tô
thời nghe mà cho kỹ.
Nghe mà cho kỹ
kẻo mất con cờ kinh.
Lỗi ấy tại mình.
đừng trách tui mà hô lộn,
Vòng cầu đã quay trộn,
tui bốc con cờ kinh.
Con số gì đây,
con gì nó ra đây.
...

V. Vận bắt buộc

Vần bắt buộc là vần gieo vào con số. Hình như đây là luật thơ duy nhất của vè Lô Tô. Vận bắt buộc này tuy không cố ý nhưng cũng có lý do là tăng thêm sự thích thú cho người đánh Lô Tô đoán con số gì sẽ ra dựa trên vần của bài vè:

...

Tha hồ mà gải,
Là con số bảy.

...

Vừa khóc vừa la,
Là con số ba.

...

Em vội cuốn mền,
em xách chiếu theo ai,
Em xách chiếu theo ai,
là con ba mươi hai.


Nguồn

 


Hãy xem người Việt hải ngoại chơi lô tô trên internet nhé.

vinhnguyen . trả lời . . . e
TT xin kêu:

Tại hạ xin thưa
Kim Chi Bà Bà
Đốc Tờ Hoàng Dung
Anh Dũng, anh Nhung
Thợ Dán, Vinh Quang
Anh Khánh, Reno
07, James Thành
Anh Thien, thơ thẫn
Cùng cô chủ quán
Với thầy đồ Bão
Cộng LND
Anh Hiển Cali
Chị Hài thủ quỹ
BL nhí nhảnh
Tất cả Đồng Môn
Cho đệ kêu số:

Số 37, Số 38, 39 Số 41

Có ai trúng chưa
Nếu chưa ai trúng
Thì cứ hô to
Tại hạ xin Bye
Trở lại hôm sau
Kêu thêm vài số.

Sat Jun 03, 2006 5:42 pm 5050 gianguyen . trả lời . . . e
________________________________________
60

Tháng Sáu trời mưa
Trời mưa không dứt
Ông ơi! Trời ơi!
Xin lạy ngừng mưa
Kêu sáu kêu không
Là số sáu mươi

74
Cờ Mỹ tung bay
Mừng ngày độc lập
Diễn hành khắp nơi
Hót đóc bơ gờ
Tháng bảy ngày bốn
Là bảy mươi bốn

Bớ.... CCQ, kiu Lô Tô típ đi chứ để còn làm chiện khác.

88

Bớ Tám mà chi
Xin tha cho Tám
Chị Kim Chi ui
Lô tô khó lắm
Kêu tám kêu tám
Là tám mươì tám

Sun Jun 04, 2006 9:17 am 5052 Be8 . trả lời . . . e
________________________________________

Sun Jun 04, 2006 12:11 pm 5054 vinhnguyen . trả lời . . . e
________________________________________

Sáu mươi ngày nữa
Lại gặp nhau rồi
Anh Chiểu "tròn tròn" ơi
Đủ thời gian để...diet
Để xinh như số một
Có eo như số tám
Kêu tám, kêu một
Là số 81

smile

Mon Jun 05, 2006 3:54 pm 5068 bichloc . trả lời . . . e
________________________________________
LND đề nghị:

ACE à, bây giờ chẳng còn bao nhiêu số nữa, vậy thì ACE ráng giúp dùm cho đủ bộ rồi đến ngày họp mặt chúng ta sẽ chơi Lô tô, chịu chưa? Đề nghị ban tổ chức kiếm vài món quà kỷ niệm để làm giải thưởng cho cuộc hô Lô Tô hôm đó còn tiền bán vé sẽ hoàn lại tiền chi phí hoặc xung vào quỹ ACE nghĩ sao?

--- Lô Tô --- Lô Tô --- Lô Tô ---

00. LND

Thứ Nhất đàn bà
Thứ Nhì Mèo Chó
Thứ Ba Hoa Cỏ
Đàn ông... chiện nhỏ
Chiện nhỏ cái mà Chiện nhỏ
Coi như không có
không có, không có
là con số không
Hai con số không
Double zero đó

00.
Hiển Nguyễn

Em thì có chồng
Anh đã có gông
Tình có như không
Đó là con số 0

01.

Vinh Nguyễn

Khủng long tuyệt chủng
Bởi chúng dữ dằn (?)
Cọp hãy biết điều
Coi gương họ khủng
Không còn một mống
Con không con một
Là con số một

02.
Kim Chi

Gặp anh cái chuyện
Cái chuyện tình cờ
Anh hôn là chuyện
Là chuyện bất ngờ
Bất ngờ không hay
Số không, số hai

Kêu con số hai 02. Vinh Nguyễn
Ai muốn đổi dóp
Để được lên lương
Nhưng mà dễ dướng
Dào đường lây óp
Lây óp lây óp
Là lại trắng tai
Kêu con số hai
Số hai số hai

03.

Kim Chi
Đôi ta hổng duyên
Nhưng thật là nợ
Khi chiều ra chợ
Có đứa kêu ba
Ba ơi, ba... hỡi là papa
Kêu con số ba
04.

Kim Chi
Cọp lớn tốn cơm
Mèo con tốn bạc
Cả hai đều... tốn
Kêu con số bốn.

05.

Kim Chi
Ví dầu gạo thổi
Gạo thổi thành cơm
Anh không ăn nữa Đổ thừa cho ai....
Anh Hai hay anh Năm
Kêu con số năm.

06.

Kim Chi
Gà tồ đi trước
Gà mái theo sau
Kêu con số sáu
Số sáu, số sáu

07.

Hiển Nguyễn
Khi xưa anh khờ
Nên đành phải chờ
Chờ hoài chờ mãi
Ai cũng tưởng khùng
Bảy ngày đợi mong
Là số gì đây
Đó là số 7

08.

LND
Tất cả mọi chiện
Đều là chiện nhỏ
Tất cả đều bỏ
Ngoại trừ "dzợ nhỏ"
Đầu to đầu nhỏ
Là con số Tám
kêu con Tám nè....

08.

Hiển Nguyễn
Tìm về chốn cũ
Em đã ra đi
Đếm lá vàng rơi
Đã 8 mùa Thu
Đó là số 8

09.

10.

Kim Chi
Hàm răng cải mả
Anh gắn thêm vàng
giả Tui qua xứ lạ
Còn nhớ hàm răng,
Tới hàm răng anh
cười Đây con số mười
Kêu con số mười

11.

LND
Mắm gừng kèm theo
Với rổ rau sống,
Bắp chuối hoa hòe,
Thêm rau tía tô,
Mời dzô, mời dzô
Ăn Một tặng Một
Là hai con một

12.

Kim Chi
Thương em sao anh hổng về
Về thưa tía má Mang cau trầu qua ngả nhà em
Để nay trăng rụng quá thềm
Câu ca ngày đó mềm môi ai hò
Câu hò mềm môi ai
Con một con hai
Là con mười hai
Kêu số mười hai

12.

Vinh Nguyễn
Nhưng mà thỉnh thoảng
Choảng nhao bể đầu
Bể đầu bể đầu Bể đầu dẩng dui Đít đui đít đui Là mười mười hai Mười hai mười hai 13. Kim Chi Ngày xưa anh thẹn Nên hổng có hẹn Hổng hẹn nên tình xa Tình xa, tinh xa Kêu số mười ba Mười ba, mười ba 14. Kim Chi Anh đi anh nhớ Anh nhớ quê nhà Nhớ canh rau muống Nhớ cà dầm tương Anh đi anh nhớ Anh nhớ anh thương Cô em mười bốn Gió sương đợi chờ.... Em mười bốn Số một, số bốn Kêu số mười bốn 15. Kim Chi Con gái má hồng Kén chồng ở rể Ở rể mười năm Con một con năm Là con mười lăm Con một con năm 16. Vinh Nguyễn Số có mười con Mỗi con một vẻ Con gầy que tăm Là con số một Con tròn hột mít Có móc ở trên Chính là con sáu Một sáu mười sáu Mười sáu mười sáu 17. Hiển Nguyễn Anh tuổi mười bảy Học đòi yêu đương Nên đành đau thương Từ chết đến bị thương Thương cho số 17 Đó là số khổ 17. Kim Chi Con gí sắp ra Là con sáo xậu Con sáo sổ lồng Con sáo nó bay Con sáo nó bay Là con mười bảy Con một con bảy Kêu số mười bảy 18. Kim Chi Hỡi cô tát nước Tát nước bên đàng Sao cô mà múc ánh Ánh trăng vàng đổ đi Trăng vàng mười lăm Cô em đà mười mấy Em mười tám đấy Số một, số tám Kêu con mười tám 18. Hiển Nguyễn Ngày anh ra đi Em 18 trăng tròn Con số 18 Thật là dễ thương 19. Kim Chi Gặp chàng em mới mười lăm Chờ đôi năm nữa tình ta chín mùi Chín mùi, mười chín Kêu số mười chín 20. Kim Chi Anh đường anh, tôi dường tôi Tình nghĩa đôi ta Có thế thôi Hai ta cùng thôi, là hai con mười Hai con mười Kêu số hai mươi 21. Vinh Nguyễn Hai mươi cộng một Là hai mươi mốt Kêu số hăm mốt Hăm mốt hăm mốt 22. Thành Bùi Rùi cờ ra con mấy,

tui bốc con cờ ra Con gì nó ra đây, rùi cờ ra con mấy con mấy cờ ra Nhậu xỉn lai rai, bị đói dài dài là con số hăm hai Hăm hai là hai con hai, con gì nó ra đây. 22. Hiển Nguyễn Khi em đã hiễu Thì đã lỡ làng Cuộc tình 2 ngã 2 đứa 2 nơi Đó là số 22 23. LND Lưỡng quốc đồng môn Với Lão Ngoan Đồng Là Mít tờ Đan Đã sanh cùng tháng Lại đẻ cùng ngày Hăm ba tháng ba là con Hai mươi ba 23. Vinh Nguyễn Nhận đại là ba Nhưng mà hổng giống Con cái nhà ai Hi ba, hi ba!? Là hai mươi ba 24. Kim Chi Năm anh hai mươi Em mới sinh ra đời Ngày anh bốn mươi Em cũng vừa đôi mươi Hai mươi, bốn mươi Số hai, số bốn Kêu số hai mươi bốn 25. Kim Chi Anh đi miền xa Em ngồi ôm bóng trăng tà Bóng trăng tà nhớ ai Chờ tới hai năm Con hai với con năm Là con hai mươi lăm Con số hai mươi lăm 26. Vinh Nguyễn Xưa ngực anh nở Và bụng anh thon Tóc dài quá vai... Trải nhiều năm tháng Vẫn thon vẫn nở Nhưng ngực thì thon Còn bụng thì nở Người anh mập tròn Tóc còn vài cọng Trông anh rất giống Như con số sáu Kêu hai mươi sáu 27. Kim Chi Con trai mười bảy Bẻ gãy sừng trâu Con hai con bảy Là con hai mươi bảy 28. Vinh Nguyễn Nhớ dáng em xưa Mình hạc xương mai... Qua bao năm dài Hình hài thay đổi Anh nhận không ra Vì giờ em đã Đẫy đà to lớn Nhưng vẫn còn eo Trông như số tám Kêu hai mươi tám 29. LND Bún ốc nóng hổi vừa thổi vừa ăn, Ốc hương được mùa Xào vừa chín tới Lám tới hai tô Con Hai con Chin Là con Hai mươi chín

30. Kim Chi Chiều chiều ra ngõ Ra ngõ ngóng trông Thấy con ngõ trống Mà không thấy người Không thấy người, Là đêm ba mươi Kêu số ba mươi 31. Vinh Nguyễn Năm hai mươi tuổi Đời toàn màu hồng Chưa hẳn vào đời Cầy sâu cuốc bẫm Và đã biết yêu Yêu con băm mốt 32. Thành Bùi Con gì nó ra đây, tui móc con gì ra, Con gì tui móc, tui móc cái con ba, Con ba gì đây là con ba giầy đi. Công cha chưa trả, Nghĩa mẹ chưa đền, Em vội cuốn mền, em xách chiếu theo ai, Em xách chiếu theo ai, là con ba mươi hai, Ba mươi hai là ba mươi con hai, 33. Vinh Nguyễn Nhưng nếu mà ta Thành đôi thành lứa Biết đâu là nợ Mà chẳng là duyên Ba ba ba ba Ra số băm ba 34. Kim Chi Yêu em anh chẳng Chẳng ngại gần xa Một ngày không gặp Bằng ba bốn ngày Số ba, số bốn Kêu số ba mươi bốn 35. Khanhhq Con dê xồm.. Đầu thai thành đàn ông Là con ba mươi lăm Ba mươi lăm là con ba, con năm

35. LND Ba mươi năm dài Mới gặp lại nhao dui góa dui góa Con ba con năm Kêu số băm lăm 35. Thiên Nguyễn Lẳng lặng mà nghe, tui bốc con cờ ra Cờ ra con mấy, con mấy cờ ra Con dê nó hí là con ba mươi lăm Ba mươi lăm là con ba con năm 36. Vinh Nguyễn Năm ba mươi tuổi Sao đời bớt hồng Tương lai bớt rộng Tam thập nhi lập Nhưng đời trăm nhánh Biết theo ngã nào -Theo đường ba sáo! 37.38.39. 40. Vinh Nguyễn Tứ thập bất hoặc Đường đã phải định Vũng bước mà đi Nhưng lập chưa xong Làm sao cất bước Lòng mãi hoang mang Lạc tới bốn mươi 41.

42. Vinh Nguyễn Năm hăm bốn tuổi job thơm xe mới Nhà băng rủng rỉnh Tương lai rộng mở Hai bốn bốn hai 42. LND Cô Đốc Hoàng Dung Chuyên xúi dại không! Nhưng mà tốt bụng Lại có nhiều tài Con Bốn con Hai Là con Bốn Mươi Hai

43. Kim Chi Bao năm xa xứ Anh vẫn còn là bôn ba Con bốn với con ba Là con bốn mươi ba

44. Kim Chi Con gì lột đột Là hai con bốn Con số bốn mươi bốn Số bốn số bốn 44. LND Cô chủ quán ơi Lô tô kêu chơi Tiền giao cô giữ Nếu anh lau bàn...cái mà lau bàn Mượn đỡ đi chơi Nhớ về chung đủ Không thì hết vốn Con bốn hết vốn Là con Bốn mươi bốn 45. LND Em theo chồng sớm Anh bận lang thang Bốn phương tám hướng Đời chưa định hướng Đã vướng một em Là con Bốn mươi lem

45. Kim Chi



Em đi theo chồng Anh tiễn qua sông Anh thành con số không Buồn đến trăm năm Số bốn, số năm Kêu số bốn mươi lăm

46.

Vinh Nguyễn Ai ở đâu xa Ngày tư ngày tết Ráng lết về nhà Đừng như con sáo Con sáo sang sông Không thèm ngó lại Con tư con sáo Kêu bốn mươi sáo

47. LND

Cali phở ngon Người Cali dòn Vậy mà chưa còn Ghi tên tham dự.... cái mà tham dự Con Bốn thật bự Con Bốn gì đây Con Bốn thân gầy Là con Bốn mươi bẩy

48. 49.

50. Kim Chi

Ước gì sông rộng
Sông rộng một gang
Bắc cầu yếm lụa, yếm lụa
Cho chàng qua chơi
Qua chơi....năm mười
Kêu số năm mươi

51. Vinh Nguyễn

Đầu năm tới giờ
Mới có ngày nghỉ
Bà con chăm chỉ
Đi chơi một mạch
Suốt ba ngày liền
Con năm con một
Kêu năm mươi mốt

52. Kim Chi

Trời mưa bong bóng
Bong bóng phập phồng
Con đi lấy chồng
Mẹ ở vói ai, ở với ai
Là con năm mươi hai
Con năm con hai

53.

Vinh Nguyễn

Năm xưa "em chả"
Bởi chẳng biết gì
Nhưng bây giờ thì
Mùi đời đã trải
Dại gì "em chả"!
Ra số năm ba Hô năm mươi ba

54.

Hiển Nguyễn Phở Cali rất ngon Nhất là khu Westminster Đường nào cũng có Tái bê tái nạm Gân sách vè dòn Anh Năm chị Tư Hãy ghé đến ăn Con số gì đây Là con số 54 Gọi tô phở 54 55. Kim Chi Úi dà, chén trà Thái Đức Vui thú thanh tao Sao còn ngầy ngật Tui thấy anh Năm Ngủ gà, ngủ gật Anh Năm, anh Năm Kêu số năm mươi lăm 56. Vinh Nguyễn Ngũ thập thấp thóang Lập vẫn chưa xong Lòng còn nghi hoặc Chuyện tri thiên mệnh Chỉ đùa cho vui Chui vô năm sáu 57. LND Mắm tôm, chanh ớt Ớt hiểm xé môi Mờ ăn ít thui Hông là giống môi của chú Vinh đó! Con Năm không có Con Bảy nhào dzô Là con Năm mươi bảy 58. LND Ngày xưa lỗi hẹn Ngày xưa còn thẹn Nên phải âm thầm Tiễn người sang sông Ngày em cất bước theo chồng Là ngày anh đã thề không... gặp người Nhưng mà thôi, mà thôi Mùng năm tháng Tám Xin anh hãy ráng Con Năm con Tám là con Năm mươi Tám Con Năm mươi Tám 58. Hiển Nguyễn Tưỡng rằng là không Không ngờ hạnh ngộ 26 năm không gặp Mùng 5 tháng 8 Bạn bè gặp nhau Biển xanh hội ngộ Con số 5 và số 8 Là con số Năm mươi Tám 59. Kim Chi Chiều chiều mang vó ra khơi Lưới vài ba mẻ tặng cho bạn hiền Biếu không ta chẳng tính tiền Rượu ngon không có bạn hiền Không có bạn hiền thời... không ngon Chú C5, cô Chín Con năm, con chín Kêu số năm mươi chín 60. Bé8 Tháng Sáu trời mưa Trời mưa không dứt Ông ơi! Trời ơi! Xin lạy ngừng mưa Kêu sáu kêu không Là số sáu mươi 61. Hiển Nguyễn Cali chiều thứ 6 Tìm tô bún bò Gân huyết thật ngon Thì đã có Bolsa Góc đường Brookhurst McFadden Bún Bò Số 1 Cạnh quán Phở 54 Thứ Sáu bún bò Tại quán Số 1 Con số gì đây Là con số 61 62. Kim Chi Hôn em anh muốn Muốn giữ lấy hơi Sớm mơi lên đàng Lên đàng anh nhớ Anh nhớ tới ai? Tới ai? Con Sáu, con Hai Kêu số sáu mươi hai 63. Vinh Nguyễn V hò lô tô Số đâu chẳng thấy Cóc lại nhảy ra Thiệt là ngang trái Hồn thơ chạy bậy Qua hồn lô tô Như bị ma rượt Ra sáu mươi ba Sáu ba sáu ba 64. Vinh Nguyễn Đời lắm bất ngờ Lên voi xuống chó Chỉ là chuyện nhỏ Con bốn con sáu Thay bậc đổi ngôi Là ra sáu bốn Kêu sáu mươi bốn 65. Kim Chi Nước mía Viễn Đông Mát lòng quân tử Bụng đầy những chữ Túi có tiền không? Sáu đồng năm mía Kêu số sáu mươi lăm 66. Kim Chi Người dưng khác họ Ước ở chung nhà Khi xa thời nhớ Khi gần thời thương Đêm nằm vắt trán Vắt trán là tương tư Ai ơi có biết có thương tôi sầu Hai sầu là hai con sáu Con số sáu mươi sáu 67. LND Đi ngang chợ Đũi Làm tô Hũ Tiếu Thêm cái bánh Tiêu Nhưng vẫn còn thiếu, Cái mà còn thiếu... Thôi thì ghé lại bún riêu Làm thêm tô nữa đến chiều tính sao Tính sao.....là con số sáo Con sáo gì đây Con Sáo nhảy dây Là con sáu mươi bảy 68. Kim Chi Chị Tư số bốn Anh Sáu rầu rầu Em ơi anh muốn Thêm một em Tư Chị Tư ứ ử Tui nay tên Tám Anh Sáu, chị Tám Kêu số sáu mươi tám 69. Vinh Nguyễn Đời có hai con Quay đầu lộn ngược Nằm úp vào nhau Nhiều người rất thích Rất thích rất thích ..... Chớ đừng nghĩ bậy Đó là con sáu Con sáu quay đầu Thì ra con chín 69 69... 70. Kim Chi Anh bỏ lời thề Lời thề chẳng gặp Mới vừa một chặp Đã gọi...người ơi Ới người, kêu số bảy mươi 71. 72. Vinh Nguyễn Tương lai thế nào Chắc phải đón coi Hồi sau mới rõ Hồi sau là lúc Tuổi bảy mươi hai 73. Kim Chi Yêu chồng thời nấu cháo Nấu cháo ba ba Nấu canh thiên lý Canh thiên lý ngọt nồng tình ta Tình ta, tình ta Yêu nhau đến già Con số bảy ba Kêu số bảy mươi ba 73. Thành Bùi Lẳng lặng mà nghe, tui bốc con cờ ra Cờ ra con mấy, con mấy cờ ra Dòng sông nước chảy là con bảy mươi ba Bảy mươi ba là con bảy con ba. 73.
Vinh Nguyễn
Anh đây kẹt vợ Em đà có con
Khó lòng ráp lại
Con bải lại ra Con ba lại tới Kêu bảy mươi ba 74.

Bé8

Cờ Mỷ tung bay Mừng ngày độc lập Diển hành khắp nơi Hót đóc bơ gờ Tháng bảy ngày bốn Là bảy mươi bốn 75. Bé8 Một năm đáng nhớ Khắc sâu trong lòng Bao kẻ tha hương Ôi thôi bảy ơi! Quên dùm em năm... Số bảy, số năm Kêu số bảy lăm 75. Vinh Nguyễn Ba chìm bảy nổi Lên tàu xa xứ Làm kẻ tha hương. Một năm đáng nhớ Khắc sâu vào lòng Mãi mãi chẳng quên Có bảy có năm Hô bảy mươi lăm 76. 77. LND Tinh Tú Lão Gia Thứ bảy trong nhà Cả trẻ lẫn già! Tú đều yêu hết Vì thế mới chết Thất tình Thất bại Là hai con bảy Con Bẩy mươi Bẩy 78. 79. Kim Chi Qua cầu than thở Than thở cùng cầu Cầu bao nhiêu nhịp Dạ sầu bấy nhiêu Cô Bảy qua cầu Anh Chín ôm sầu Cô Bảy, anh Chín Kêu số bảy mươi chín 80. Bé8 Gia đình đông anh em Em của bảy, chị của chín Dzậy là thứ tám...

Thích nhạc Vũ Thành An
Những bài không tên
Số tám, số không
Kêu số tám mươi 80.

Vinh Nguyễn

Nhà đông anh em
Sinh sau đẻ muộn
Nhưng mà trước Chín
Nên kêu Bé Tám
Ưa nhạc họ Vũ
Thích bài không tên
Số Tám số không Kêu
số tám mươi

81.
Bích Lộc

Sáu mươi ngày nữa
Lại gặp nhau rồi
Anh Chiểu "tròn tròn" ơi
Đủ thời gian để... diet
Để xinh như số một
Có eo như số tám
Kêu tám, kêu một Là số 81

82. Kim Chi Nụ hôn ban đầu Đong sầu trên má Năm ngón tay mềm Còn in lên tai Tai ai? Ai tai! Kêu con tám hai Số tám mươi hai 82. LND Cali họp mặt Tình thân thắt chặt Thắt chặt cái mà thắt chặt Vé đã đặt chưa Ghi tên là vừa Là con Tám Hưa Con Tám con Hưa Con Tám mươi Hưa! 83. Kim Chi Thương em mà anh không nói Không nói ra Đến khi về già Tới tuổi tám ba Con tám con ba Kêu số tám mươi ba 83. LND Nắng ấm tình nồng Những cô có chồng Những anh có vợ Hãy còn thiếu nợ, Cái mà thiếu nợ Nay mau về trả Con Tám con Ba Là con Tám mươi Ba 84. 85. Vinh Nguyễn Bà Tám nói nhiều Ông Năm nói ít Nhưng mà hai người Thiệt là khắng khít Khắng khít cái mà khắng khít Con tám con năm Kêu tám mươi lăm Tám lăm tám lăm 86. 87. 88. Bé8 Bớ Tám mà chi Xin tha cho Tám Chị Kim Chi ui Lô tô khó lắm Kêu tám kêu tám Là tám mươì tám 89. 90. Kim Chi Bún bò Hồng Phúc Đỏ trái ớt cay Em Chín, chú Năm Vừa ăn vừa thổi Bún bò nóng hổi Hết chín, mười tô Số chín, số mười Là con chín mươi Kêu số chín mươi.

--- Lô Tô --- Lô Tô --- Lô Tô ---

Tue Jun 06, 2006 6:50 am 5092 DAN . trả lời . . . e ________________________________________

38

Lấy chồng từ thuở
Thuở mười ba
Đến năm mười tám Thiếp đà năm con
Mười ba, mười tám Con ba,
con tám Kêu số ba mươi tám
9 Trăng mười lăm tròn như trái quýt Anh vẫn nhớ hoài mùi trái chín năm xưa... hehehe Quýt thơm, vừa chín Trái chín, tình cũng vừa chín Kêu con số chín.

41

Một rằng thương,
hai rằng thương
Có bốn chân giường,
gẫy một còn ba
Úi chu choa
Có bốn thời mất một!
Số bốn, số một
Kêu số bốn mươi mốt

86

Cali đi dễ, khó về
Mùng sáu tháng tám rủ rê bạn hiền
Cùng nhau tâm sự hàn huyên
Bao năm xa cách miên man đêm dài
Tháng tám, mùng sáu Số tám,
số sáu Kêu số tám mươi sáu

37

Trai khôn tìm vợ
Tìm vợ chợ đông
Gái khôn tìm chồng
Tìm chồng giữa chốn
Giữa chốn ba quân
Chồng ở chốn ba quân
Số ba, số bảy
Kêu số ba mươi bảy

78

Yêu nhau cởi áo Cởi áo cho nhau
Về nhà dối mẹ Qua cầu gió bay
Gió bay ơi gió bay Con tám,
con bảy Con bảy
rùi con tám Kêu số bảy mươi tám

89

Hỡi anh kể chuyện yêu người
Sao chưa nói hết những lời năm xưa
Mà sao cứ mãi cù cưa
Tám trăng tôi đợi,
chín mưa tôi chờ
Tám mùa trăng,
chín mùa mưa
Con tám, con chín
Kêu số tám mươi chín

71

Kêu chú C5 HQ 21 C5-2-1 Con bảy,
con một Kêu số bảy mươi mốt

87

TT nói bye
Mai này trở lại
Không hề ngần ngại
Em Tám trở dzô
Kêu giùm anh Bảy
Em Tám, anh Bảy
Số tám, số bảy
Kêu con tám mươi bảy

Tue Jun 06, 2006 1:15 pm 5100 kimchi . trả lời . . . e
________________________________________ V

thử đưa tên bà con vô nhưng vẫn không được. Đến giờ chỉ mới có LND, TTLN, và Lộc là làm được thôi...:-)

48

Xưa Nguyễn Tất Nhiên
Tình mới hai năm
Đã than lận đận
Đã thở hư hao
Rao con bốn tám

49

Còn khối tình ta
Ba mươi năm quá
Lời nào để nói
Lời nào để than?
-Ban cho bốn chín

84

Dù Nguyễn Tất Nhiên
Đội mồ sống dậy
Cũng đành bó tay!
Đây ra tám bốn

Tue Jun 06, 2006 2:07 pm 5101 vinhnguyen . trả lời . . . e
________________________________________

39

Bài cào ba con
Cùng nhau bài bạc
Anh Vinh số bù
Chú Chiểu năm nút
Anh Hiển tám nút
Vẩn thua... Chị Hạnh
Chín nút vớt trọn
Kêu ba kêu chín
Là ba mươi chín

76

Anh Dũng than rằng:
Mèn ơi khổ quá!
Vật giá leo than
Thiếu tiền đổ xăng
Nên kiếm chàng Bảy
Kèm theo em Sáu
Con của Phi Líp
Kêu bảy kêu sáu
Là bảy mươi sáu

Tue Jun 06, 2006 4:07 pm 5107 Be8. trả lời... e
________________________________________

Cô chủ mới dợt có hai ba ngày mà kêu lô tô prồ quá hén... :-)
Tue Jun 06, 2006 4:30 pm 5109 vinhnguyen . trả lời . . . e
________________________________________

EUREKA, EUREKA... mình kinh rùi bà con ui. Hat's off to cô chủ quán dzà thợ dzán nghe, mới tập thui mà kêu nhiễn nhừ hà, còn lẹ hơn tui húp chè đường nữa đó.

Cheers!
kc

Tue Jun 06, 2006 4:39 pm 5111 kimchi . trả lời . . . e
________________________________________

Ủa, mình kinh hàng số mấy vậy KCBB?
Tue Jun 06, 2006 4:54 pm 5112 vinhnguyen . trả lời . . . e
________________________________________

Vinh ui, mình có đủ số từ 00 tới 90 rùi, hổng biết nói tiếng "nhà nghề" có phải lờ "kinh" hông, chắc mình... kinh mọi hàng quá. Kc hổng rành mấy về lô tô nên bữa hổm kêu tới số 100 lận, nhờ LND nên mới biết dừng lợi ở số 90 đó.

Have a nice day, ACE!
kc

Tue Jun 06, 2006 5:02 pm 5113 kimchi . trả lời... e
________________________________________

Như vậy hội ngộ Cali. kỳ này hứa hẹn là sẽ hấp dẫn với những cao thủ về lô tô, bài cào, bài xập xám.
Như vậy ban tổ chức sẽ phải mang mấy bộ bài và poker chips tới đó.

Hôm nay phải kêu số 66 mới trúng jackpot vì là tripple-six date
(6/6/6).

Tue Jun 06, 2006 5:06 pm 5114 HienNguyen . trả lời . . . e
________________________________________

71

Thứ bảy lang thang
Trên con đường nhỏ
Tới quán Về Nguồn
May gặp anh Bảo
Tặng vòm trời mơ
Bằng vài dòng thơ
Mơ Cali hội ngộ
Nối vòng tay lớn
Kết chặt tình thân
Xây cột tình thương
Cây cột số một
Kêu bảy kêu một
Là bảy mươi mốt

87

Đã tám ngày qua
Đã bảy đêm liền
Lô tô ơi hỡi!!
Cả ngày lẩm nhẩm
Ngủ cũng thấy mi
Tay chân quờ quạng
Giật mình tỉnh giấc
Mừng quá kêu to
Bing gồ! Bing gồ!!!
Kêu tám kêu bảy
Là tám mươi bảy

Hình như còn hai con số trên nữa chị KC à. Bậy giờ thì CCQ thở phào nhẹ nhỏm.. xong rồi nha, CCQ phải trở về trông quán vì còn "TÌNH CHA" chờ đợi....ACE nhớ phụ một tay. Cám ơn anh Vinh anh Hiển đã ra tay ủng hộ nha.
BINGO RỒI BÀ CON ƠI

nguồn

 

11
 photo Ngagravey xuacircn_zpstijotkyr.jpg
0
Pháo
1
Photobucket
2
cung chúc tân xuân

"Saigonaises" Du khách ngoại quốc và dân "Saigonaises" còn gọi là Sài Gòn

Du khách ngoại quốc và dân "Saigonaises" còn gọi là Sài Gòn thay vì thành phố Hồ chí Minh. 1 Vì sao? Tro...